Trái tim của Brutus – Higashino Keigo

Takuya làm ở phòng phát triển robot đã lâu, anh có ham muốn trèo cao cưới Hoshiko, con gái út của ông chủ nhằm nắm một phần quan trọng của công ty trong tương lai, nhưng cùng lúc đang tán tỉnh vui vẻ thì phát hiện người tình Yasuko của mình mang thai nhưng quyết không phá. Cả câu truyện là về những mưu kế của hiệp hội những-ông-không-biết-có-phải-là-bố-hay-không của đứa con trong bụng Yasuko =)) (hơi spoil quá rồi thì phải, thôi nói chung là trinh thám, hay lắm đọc đi =)) ).

iphone ghẻ của mình cũng đã nỗ lực lắm rồi 😦

Nói qua một chút về cái tên và bìa sách, thì mình khá ấn tượng với cả hai, nên chắc là cho dù là khi chưa đam mê Higashino Keigo lắm nhưng nhìn cuốn này trên giá chắc vẫn sẽ không ngần ngừ mà bỏ giỏ mang về. Nhắc Brutus thì có câu thoại khá nổi tiếng: “Et tu, Brute” trong vở Julius Ceasar của Shakespeare, dịch nghĩa là “Brutus, ngay cả ngươi??”. Câu thoại này được thốt ra khi nhân vật chính cùng tên với vở kịch bị người bạn thân của mình tên là Brutus hãm hại, sau này được sử dụng như một câu cảm thán về sự phản bội. Mình có kiếm thử trên The Freedictonary trả về kết quả có thể dùng trong câu như sau: Wow, even you’re voting against me, Sarah—my own sister? Et tu, Brute? (ồ, ngay cả em cũng bỏ phiếu chống lại chị hả Sarah, người em gái thân yêu? Ngay cả ngươi, Brute???) (xem thêm tại đây), để thấy hình tượng Brutus gợi tới hình ảnh tượng đài của niềm tin và câu nói kia mang tới khoảnh khắc tượng đài đó hoàn toàn sụp đổ ở giây phút không ngờ tới nhất. Ngoài ra các chi tiết trên bìa cũng rất đẹp, bìa Nhã lần này làm chữ nổi, lại còn bóng nữa, nhìn xa buổi đêm như vết máu khô :”>. Trên bìa có hoạ tiết 3 lá bài, cũng trùng khớp với 3 lá bài được nhắc đến trong truyện ở chi tiết liên quan lớn tới nội dung, chứng tỏ cả hoạ sĩ, người dịch và nhóm làm truyện rất có tâm. Nói một chút ngoài lề thì bản thân phần dịch của cuốn này sau khi mình được biết là một người quen dịch thì tự dưng đọc cảm thấy độ lượng rất nhiều (haha), thỉnh thoảng lắm lắm mới có cấu trúc trục trặc một chút nhưng tổng thể nội dung lời văn đọc rất dễ chịu, cảm giác người dịch hiểu được và thể hiện được rõ toàn bộ kết cấu truyện liền mạch (nghe có vẻ tối thiểu nhỉ, nhưng nhiều cuốn đọc xong là biết bác dịch vừa đọc vừa dịch chứ chưa coi hết truyện ấy =))). Có thể do cuốn này thuộc về thời đầu của bác Keigo, nó khá thuần trinh thám và ngôn từ bớt lắt léo cũng như cách dịch rất gẫy gọn nên đọc rất dễ nhập tâm, cuốn hút theo dõi tới cuối.

Câu chuyện mở ra với tình tiết khá hay thấy trong các phim truyền hình dài tập Hồng Kông thuở trước, đấu đá nội bộ tranh giành quyền lực cộng với mối tình tay 3, 4, 5 gì đó. Ở đây nhân vật kể chuyện “tôi” là một người có cuộc sống xuất phát điểm không tốt và dự định đổ lỗi tất cả các hành động của mình lên sự qua đời quá sớm của người mẹ và những đòn bạo hành của người cha. Do được cơ cấu và lọt vào mắt xanh của con gái sếp, cộng với bản thân cũng có chút tài năng nên lại tự kiêu hơn người, tự cho mình cao sang thuộc đẳng cấp khác nhưng ảnh vẫn không tránh khỏi những hành động như có tình nhân, ganh tị, rủa người khác chết và thậm chí là trực tiếp nhúng tay. Chị tình nhân thì cá tánh tới mức đang cao hứng mà bị anh Takuya bóp cổ tới nghẹt vẫn không nao núng, tiếp tục cảm thấy hạnh phúc hơn…, rồi thì một lúc câu vài anh, lại còn câu chung một hồ nên mới thành mối dây liên kết giữa các nhân vật. Rồi còn nhiều nhiều lắm những nhân vật bị cuộc sống và hoàn cảnh xô đẩy, hoặc chăng họ đều lấy cái lý do đó cho sự sa ngã của bản thân, nhưng biểu hiện thấy trong truyện thì đều là một màu đen tuyền, nhân vật nào nhìn cũng chán chả thông cảm nổi :<.

Như có nói ở trên thì cuốn này khá thuần trinh thám, và là viết trinh thám thời đầu cách đây vài chục năm nên thủ thuật có phần lỗi thời, tuy nhiên đọc theo mạch truyện thì vẫn không kém phần hấp dẫn. Cấu trúc vẫn là dẫn dắt từ từ ở phần đầu và tăng tốc ở khoảng 1/3 cuối truyện, điều bất ngờ nhất là phần trước chương 1, mình đọc thấy không hiểu lắm nhưng đọc tới cuối rồi lộn lại thì lại thấy vô cùng hợp lý. Truyện cũng có khá ít nhân vật, nhân vật chủ chốt lại xưng “tôi” rồi nên nội dung dễ theo dõi, câu chuyện cũng được kể theo trình tự thời gian xảy ra sự việc, không lắt léo xiên xẹo dòng thời gian hiện tại quá khứ không gian gì đó nên dễ theo dõi. Ngoài ra thì ở đây có điểm một ít kiến thức của bác Keigo về ngành điện, một xíu khoa học và có lẽ là kiến giải của bác về máy móc, đọc thấy được ngay đặc trưng ngành nghề của bác ngày xưa (học điện ở Đại học Osaka, sau làm điện cho Denso). Mình rất thích những cuốn có thêm vật lý khoa học kiến thức xen kiểu này, tuy không nhiều dày đặc như chuỗi có giáo sư Yukawa nhưng cũng đủ gợi được sự hiểu biết sâu sắc của tác giả về các ngành nghề của nhân vật xuất hiện trong các truyện. Thủ thuật lồng ghép kế, lật lật từng chút khá hấp dẫn, vừa đọc phải vừa đoán, đọc tới cuối cảm giác được giải đáp nên rất sảng khoái, quả đúng là một cuốn trinh thám kinh điển theo đúng định nghĩa, đáng để đọc.

(chú ý đoạn dưới đây có yếu tố tiết lộ kết thúc truyện)

Sau khi đọc phần trước chương 1 và đọc vào chương 1 thấy không liên quan gì thì mình chợt nhớ tới cách viết của Lôi Mễ, thường sẽ có một phần không liên quan gì hẳn vào mạch truyện, nhưng ở đó sẽ lồng ghép vài gợi ý để người đọc có thể cùng phá án. Cách viết này khá hay vì nhờ nó mà mình có thể cảm thấy tác giá “công bằng” với độc giả, ở chỗ nếu tác giả viết mẹo đủ hay thì có thể cùng lúc đấu trí với tác giả để xem mình có thể phá được án không, cạnh tranh sòng phẳng chứ không như một vài cuốn kết vội thành ra những chi tiết giúp phá được án tới lúc kết luận mới nhắc ra. Sau khi đọc xong toàn bộ mới thấy thấm cái tên truyện gốc (phần này ở đầu chưa dám khen vì sợ spoil), tại sao lại là 心臓 (trái tim vật lý) chứ không phải là 心 (con tim). Triết lý hơi nhẹ là anh Takuya không tin vào việc người máy có trái tim thì đã bị chính sản phẩm hoàn hảo nhất của mình là Brutus giúp siêu thoát sớm.

Điểm hấp dẫn là việc chạy tiếp sức trong công đoạn giết người có vẻ là một thủ pháp khá dễ dàng khi mình theo dõi dưới góc nhìn của hung thủ, nhưng nó lại ở vùng mù trong suy nghĩ của người điều tra khi phải lật ngược lại tình tiết, điểm này được tác giả khắc hoạ từ từ rất hay. Anh giai thanh tra lúc đầu chỉ phát hiện ra 2 người, sau đó mới tới 3, và tương tự, anh nhân vật ngôi thứ nhất Takuya lúc đầu tưởng 3 nhưng sau đó mới biết là 4 (và 5 và 6). Điều thú vị nữa là hung thủ tưởng là rõ nét ngay từ đầu, nhưng kết quả vẫn có một ẩn số D chưa lộ rõ, và chính hung thủ ngôi thứ nhất lại cùng với cảnh sát, và với số lượng gợi ý ít ỏi của mình cùng nhau chạy đua để tìm ra kẻ D ẩn khuất kia.

Điểm trừ nhẹ là kết hơi bị hẫng chút, vẫn phong cách của bác là kết sao cho thật đắt thật ngấm, cơ mà kết này hơi cụt quá, chắc thêm độ vài trang và cùng vẫn cái twist đó thì mình sẽ cảm thấy xuôi hơn. Ngoài ra thì mưu kế hơi cũ tí, may mà cứ cho là nghiệp vụ điều tra thời đó còn kém, chứ như bây giờ tra tàu tra xe mấy hồi là ra, có chạy tiếp sức 10 người dùng biển số giả cũng từ từ rồi ra hết, lại toàn bằng chứng cụ thể và có hiệu lực nữa chớ.

Tựu chung lại thì cuốn này trong lòng mình vẫn chưa được tới cỡ yêu thích đam mê cuồng nhiệt như Nghi can X nhưng nói chung là đọc cũng ổn, cuốn hút tới tận dòng cuối cùng, lâu lâu mới được cuốn trinh thám mà hấp dẫn thế này nên cho điểm cao hơn bình thường xíu.

Đánh giá chung:

Rating: 4 out of 5.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.