Pháp y Tần Minh – Tần Minh

Thông tin chung

Tên tác phẩm: Pháp y Tần Minh
Đã xuất bản 6 quyển (theo thứ tự): Người giải mã tử thi, Lời tố cáo thầm lặng, Ngón tay thứ mười một, Kẻ dọn rác, Người sống sót, Kẻ nhìn trộm

Tên tác giả: Tần Minh

Giới thiệu nội dung

Bộ truyện Pháp y Tần Minh được chính tác giả Tần Minh, cũng là một pháp y, dựa trên kinh nghiệm nhiều năm hành nghề của mình đã kinh qua các vụ án tận tay nghiệm thi mà viết nên. Tình huống có thể có sự trùng hợp ngẫu nhiên nhưng được thay đổi đảm bảo không lộ các thông tin cá nhân hay nhắm tới liên hệ nào với các vụ án thực tế, và chú trọng vào việc lồng ghép các kiến thức pháp y để đưa ra đại chúng.

Tập 1 mang tên “Người giải mã tử thi”, có lẽ đề cập đến chính tác giả và đồng nghiệp. Theo chân anh chàng Tần Minh còn chân ướt chân ráo mới vào nghề đi qua 20 vụ án, người đọc sẽ dần mường tượng được vai trò của bộ phận pháp y trong toàn bộ chuỗi phá án. Thay vì chú trọng vào động cơ gây án và các tình huống khác như những truyện trinh thám khác, truyện cho thấy rất nhiều kiến thức pháp y mới, ví dụ như xác chết sẽ được phân làm mấy loại, trong hoàn cảnh như thế nào sẽ cấu thành dạng xác như thế nào. Mục đích ban đầu của tác giả Tần Minh khi đăng chuỗi truyện này lên mạng cũng chỉ là muốn giới thiệu kiến thức pháp y được tới nhiều người hơn, cho mọi người một cái nhìn thực tế hơn về nghề này, nên có phần hơi rời rạc.

Tập 2 mang tên “Lời tố cáo thầm lặng”, lần này có một vụ án xuyên suốt là vụ án Vân Thái với nạn nhân thứ hai là em họ của Linh Đang, vợ của nhân vật Tần Minh. Ở tập này thì nhân vật Đại Bảo và Lâm Đào cùng trong tổ khám nghiệm hiện trường của Tần Minh được khắc họa rõ nét hơn.

Tập 3 mang tên “Ngón tay thứ mười một”, chỉ hình ảnh ngón tay thứ 11 dư ra khi mọi người cố gắng ghép hoàn chỉnh một cỗ tử thi ở vụ án thứ hai, đẻ rồi phát hiện ra đây là một án mạng liên hoàn.

Tập 4 mang tên “Kẻ dọn rác”, cũng nhắc đến một mô típ hung thủ thường thấy, là cho mình mới là sứ giả của công lý, có nghĩa vụ phải đi giết những kẻ gây hại cho xã hội và cộng đồng. Hung thủ lần này chuyên nhắm đến những người thuộc tầng lớp thấp trong xã hội, và luôn để lại dấu hiệu để đánh dấu mình chính là người đã “thay trời hành đạo”.

Tập 5 mang tên “Người sống sót”, mình đánh giá là quyển làm mình thấy hấp dẫn nhất trong cả 6 tập. Đại Bảo cuối cùng cũng kết hôn, nhưng ngay trước ngày cưới thì vị hôn thê bị thương nặng và nhốt trong tủ quần áo, ngạc nhiên hơn nữa là cùng ngày cũng có một cô dâu khác bị giết ở một thành phố gần đó. Hai kẻ giết người hàng loạt đã phạm tội cùng một lúc là gì, người sống sót còn lại duy nhất liệu có bị giết hay không? Ngay ở bìa sách tác giả đã cho biết tên và hoàn cảnh bị sát hại của các nạn nhân, có thể thấy rất rõ có hai chuỗi án mạng song song xảy ra trên hai địa bàn khác nhau, thời gian gây án gần nhau, ở các vụ án song song này đều có chung một đặc điểm gì đó về nhân thân. Tập này cũng có nhắc đến một chút quá khứ của Đại Bảo, mình cảm thấy tác giả bắt đầu nắm bắt được cách khắc họa tâm trạng của các nhân vật của mình, nên đọc cảm thấy rất thích thú ngoài việc hiểu thêm về nghề pháp y thì còn cảm nhận được nhân vật bắt đầu có cái “hồn” rất riêng.

Tập 6 mang tên “Kẻ nhìn trộm”, tập này xoay quanh bí ẩn về vai trò của người bạn chí cốt của Đại Bảo, Đỗ Châu. Đỗ Châu mất tích cùng với một cô gái và có vết máu ở hiện trường, hiện trường này lại được phát hiện khi tổ điều tra đang theo dấu vết của một vụ án mạng khác. Đến tập này thì thủ pháp viết đã rất chắc tay, án lồng trong án, lại rất nhiều tình huống rất đời thực được phản ánh một cách rất chân thực và cái kết không làm bất ngờ những lại gợi cho người đọc rất nhiều suy nghĩ.

Vài suy nghĩ

Bộ truyện “Pháp y Tần Minh” được xếp vào thể loại truyện trinh thám, nhưng chú trọng hơn là vào phần nghiệm thi và đưa ra gợi ý cho cảnh sát chứ không đi sâu vào quá trình truy bắt tội phạm, nên bạn nào quen đọc các truyện đấu trí cam go giữa cảnh sát và tội phạm thì có thể sẽ thấy hơi nhàm chán ở một vài vụ. Tuy nhiên càng về sau thì tác giả viết càng chắc tay, và đọc tới 6 tập mỗi tập vài trăm trang thì các nhân vật hiện lên càng rõ nét.

Kiến thức pháp y được lồng vào rất nhẹ nhàng, ví dụ lúc đầu sẽ chỉ là các vụ án đơn giản chỉ cần khám nghiệm quanh vết thương, sau sẽ tới các vụ phức tạp hơn mà nguyên nhân tử vong không được bình thường. Tần Minh còn cẩn thận liệt kê lại tất cả các nguyên nhân tử vong thường thấy, và diễn giải quy trình kiểm tra đối với từng loại, cũng như đan xen vào các sai lầm dễ mắc phải khi kiểm nghiệm tử thi. Bản thân kiến thức về pháp y và y sinh học nói chung của mình bằng không, nhưng khi đọc thấy rất dễ hiểu và dễ nhớ, tới tập 3 4 gì đó thì có thể theo được mạch suy nghĩ của nhân vật Tần Minh mỗi khi phải đối mặt với án.

Cái hay nữa của truyện là các vụ án được miêu tả rất chân thật, không rườm rà, không thêm hoa vẽ bướm, không lồng ghép các tư tưởng dạy đời và kia đó, chỉ có vụ án rất chân thật, thủ pháp gây án hiện rõ mồn một trên các thi thể. Có một câu mà mình rất nhớ “Thi thể sẽ không bao giờ nói dối”, tất cả đều là bằng chứng, cho dù thi thể đó trong điều kiện khắc nghiệt, bị cháy đen hay là do trời nóng bị hóa sáp, chắc chắn vẫn còn gì đó đọng lại để có thể khám phá ra đầu mối gợi ý cho điều tra.

Truyện đọc rất hấp dẫn, phải cái mình đọc không được liền mạch lắm nên mấy tập đầu giờ không nhớ nhiều nữa, nhưng mỗi vụ đọc xong đều thấy rất giật mình, hóa ra có những mâu thuẫn tưởng chừng đơn giản nhưng khi giọt nước tràn ly có thể thăng cấp thành động cơ giết người dễ dàng như vậy.

Đánh giá tổng thể: 7.5/10.0⭐️.

Thú tội – Minako Kanae

Thông tin chung

Tên sách: Thú tội (告白 kokuhaku)

Tác giả: Minato Kanae 湊かなえ

Một vài đường dẫn quan trọng:

Giới thiệu chung

Trước khi giới thiệu về truyện thì mình xin giới thiệu qua một chút về tác giả Minato Kanae. Đây là một tác giả mới, được mệnh danh là nữ hoàng của thể loại “truyện trinh thám có cái kết gây ức chế (イヤミス-iyamisu)”. Thể loại này là viết tắt của iya イヤ (khó chịu) và misteryミステリー (trinh thám), chỉ riêng một thể loại mà đọc xong cảm thấy uất ức, khác với thể loại mà án được giải quyết xong ở đoạn cuối, thể loại iyamisu này thường chuyên đặc tả về khía cạnh nội tâm và biến đổi tâm lí của nhân vật nhiều hơn là vụ án. Minato Kanae bắt đầu viết sau khi lập gia đình và sinh con ở tuổi 27, hiện tại kiêm làm nội trợ ở nhà và tiểu thuyết gia.

Tác phẩm “Thú tội” được giải của Nhà sách ở Nhật lần thứ 6 vào năm 2009, là tác phẩm đầu tay của Minato Kanae, đã được dựng thành phim vào năm 2010. Nội dung chính là toàn bộ cuộc trả thù của một giáo viên trung học đã mất đi con gái. Trớ trêu thay, con gái của cô qua đời không phải do một vụ tai nạn, mà bị chính học sinh trong lớp học của cô đã giết. Truyện có 6 chương, lần lượt là lời kể theo góc nhìn của những nhân vật khác nhau về cùng một câu chuyện. Đầu tiên là lời kể của cô giáo Moriguchi, nhưng tất cả chỉ là một phần của câu chuyện, dần dần tâm trạng của mỗi nhân vật liên quan và chân tướng khung cảnh toàn bộ câu chuyện được hé mở.

Nội dung

Đầu tiên là lời kể của chính cô gíao Moriguchi về vụ án. Moriguchi không kết hôn do chồng chưa cưới bị phát hiện nhiễm HIV nên cô sợ con mình sẽ bị ảnh hưởng bởi lời đàm tiếu, Moriguchi quyết định sẽ chăm con một mình. Do các nơi trông trẻ ở quê không thể giữ tới giờ muộn nên cô phải mang con đến trường để bé chơi ở sau khu bể bơi nhờ người trông giúp. Chuyện đáng tiếc đã xảy ra và Moriguchi biết chắc chắn thủ phạm, cô gọi hai cậu bé này là thiếu niên A và B, và tiết lộ công khai câu chuyện đằng sau vụ án trên lớp. Sau khi kể xong câu chuyện cô thông báo với mọi người là đã lấy máu nhiễm HIV của chồng bỏ vào trong sữa của 2 thiếu niên này.

Các phần tiếp theo lần lượt là những người có liên quan đến câu chuyện, bạn bè, gia đình hai thiếu niên, và chính góc nhìn của hai thiếu niên này sau khi bị tiết lộ danh tính. Tất cả đều được miêu tả rất thật, thật tới mức đáng sợ, mình không bao giờ có thể quên được hình ảnh một cậu thiếu niên kinh sợ bản thân mình bẩn vì nghĩ đã uống phải sữa có chứa HIV, để tới mức không dám làm gì biến thành một thứ không ra người cũng không ra ngợm.

Câu chuyện thực ra tưởng chừng đơn giản nhưng lại tầng tầng lớp lớp, mỗi nhân vật lại có những cảm nhận về sự kiện và cách suy đoán khác nhau. Đây là một truyện trinh thám tâm lí đặc biệt nhất mà mình đã từng đọc, khiến bản thân phải đọc lại tới lần này là lần thứ 3. Không muốn tiết lộ nhiều hơn nên mình xin phép chỉ giới thiệu tới đây, vì thực sự đây là một trong số ít truyện đọc xong mà cảm xúc vô cùng lẫn lộn, mà có lẽ đó cũng chính là ý đồ của tác giả, muốn đẩy người đọc vào trạng thái mông lung này.

Truyện rất “lạ”, đáng để đọc :D.

Đánh giá tổng thể: 8.0/10.0⭐️.

20代で知っておきたいお金のこと – Những điều về tiền mà tuổi 2X nên biết

Những điều mình học được

Sách viết rất đơn giản dễ hiểu, chia thành các phần liên quan đến việc nhạy cảm với tiền, quy tắc vận hành của đồng tiền, thay đổi suy nghĩ cố hữu đối với việc tiêu dùng trong các sự kiện lớn trong cuộc đời (kết hôn, bảo hiểm, tuổi già).

Ngay từ đầu sách nhấn mạnh tại sao giới trẻ phải thay đổi suy nghĩ cố hữu vì tiền, là do nợ chính phủ Nhật ngày càng tăng cao, tương lai nền kinh tế không ổn định. Khi nợ công của chính phủ ngày càng tăng cao thì sự tin tưởng của người dân vào chính phủ cũng bị giảm sút, theo đó mà giá trị đồng tiền cũng sẽ giảm. 

Tiếp tới sách nhấn mạnh không được làm nô lệ của đồng tiền mà phải làm chủ đồng tiền. Thay vì suy nghĩ cần tiết kiệm, hoặc sử dụng tiền quá mức cần thiết, thì phải chủ động được dòng tiền của mình để chia phần đầu tư phát triển bản thân hiệu quả. Nhân tiện nhắc tới suy nghĩ tiết kiệm tiền thì ở đây có để ra quy tắc thời gian liên quan đến quyết định về tiền: dưới 1000 yên thì chỉ nên dùng 1 phút để quyết định, dưới 10000 yên thì dùng 10 phút, tương tự như vậy khoản tiền càng to thì càng phải suy nghĩ cẩn trọng hơn. Hiện tượng này cũng rất hay thấy ở mọi người là từng khoản tiền nhỏ thì đắn đo nhưng tới những quyết định lớn thì lại rất vội vàng, cách làm này không hề tốt. Ngược lại, nếu như có thể quyết định đúng đắn và thông minh ở các sự kiện tốn kém nhiều tiền, thì khoản tiết kiệm được ra sẽ bằng rất rất nhiều lần các khoản nhỏ kia gộp lại, mà cuộc sống hàng ngày cũng sẽ không bị vất vả bởi các suy nghĩ đắn đo vụn vặt. 

Trong sách có rất nhiều thông tin hữu ích với cuộc sống ở Nhật, ví dụ như nên làm loại thẻ tích điểm nào thì hợp lí, gửi tiền ở ngân hàng nào, mua bảo hiểm của hãng nào, tới tận chuyện nên đặt cưới ở đâu thì hợp lí cũng được viết rõ ràng luôn. 

Phần cuối của sách có ghi các phương pháp đầu tư ở Nhật, bao gồm mua cổ phiếu, bất động sản, đầu tư các hình thức khác. Lời khuyên ở phần này là nếu bắt đầu đầu tư, bất kể là ở thị trường nào thì cũng sẽ giúp bạn có thể nắm rõ hơn được tình hình biến động của dòng tiền trên thế giới. 

Cuốn này nhiều hình vẽ, nội dung viết rõ ràng dễ hiểu đọc cũng nhanh rút ra được một vài điều hay ho nên mình tạm đánh giá 8 điểm ~

Đánh giá tổng thể: 8.0/10.0⭐️.

The power of habit – Sức mạnh của thói quen

Thông tin chung

Tên sách: The power of habit (tạm dịch: sức mạnh của thói quen)

Tác giả: Charles Duhigg, là nhà báo người Mỹ, chuyên viết cho New York Times, và đã được giải Pulitzer năm 2013

Một vài đường dẫn quan trọng: amazon goodreads

Những điều mình học được

The power of habit chứng minh cho người đọc thấy được tầm quan trọng của thói quen. Chúng ta vẫn lầm tưởng tất cả hành động hàng ngày đều là kết quả của quá trình suy nghĩ thận trọng và ý chí quyết định của bản thân, nhưng sự thực đã được khoa học và lịch sử chứng minh là ngược lại. Chính những thói quen đã xây dựng hầu hết các hành động hàng ngày của chúng ta. Tuy nhiên, con người không tự phân biệt được thói quen nào là tốt, thói quen nào là xấu. Chìa khoá dẫn đến thành công là xây dựng được những thói quen có lợi cho bản thân và dần dần hạn chế các thói quen có hại. Chú ý nhỏ là thói quen rất khó để bỏ hoàn toàn, nếu bạn đã từng có thói quen đó thì nó sẽ rất dễ lặp lại trong tương lai một cách vô thức, nếu bạn không cố duy trì thói quen mới.

Cuốn sách được chia làm 3 phần: phần một nói về cấu trúc hình thành thói quen, phần hai đưa ra cách xây dựng thói quen và phần 3 là các thói quen của xã hội. Sách có rất nhiều câu chuyện hay từ thực tế được phân tích kỹ lưỡng, nên lúc đọc cũng thấy rất thú vị, ví dụ như câu chuyện kem đánh răng tại sao trở nên phổ biến, hay cách thay đổi dựa trên nguyên tắc này mà hãng xịt phòng có thể tăng doanh số nhiều lần, v.v…

Ngoài những câu chuyện đọc giải trí rất hay kia, bản thân mình học được ba điều lớn từ cuốn sách này về việc xây dựng thói quen:

Một, trước hết thói quen chính là các vòng lặp của cue (gợi ý) – routine (hành động mang tính lặp lại) – reward (phần thưởng). Bắt đầu là não nhận tín hiệu từ gợi ý, bắt đầu điều khiển cơ thể thực hiện hành động mang tính lặp lại với mong muốn được nhận phần thưởng. Ví dụ điển hình nhất là khi cảm thấy căng thẳng (stress) thì sẽ hút thuốc lá, gợi ý ở đây chính là khi căng thẳng, cơ thể sẽ gửi tín hiệu về não để bắt đầu hành động đi lấy thuốc và hút, nhằm nhận được phần thưởng là cảm xúc thoải mái sau khi hút thuốc lá.

“Cue (gợi ý)” hướng não điều khiển cơ thể trong vô thức và quyết định sẽ thực hiện theo thói quen nào. Thường các yếu tố để xác định một “gợi ý” này nằm trong năm mục chính: địa điểm, thời gian, trạng thái cảm xúc, người khác, hoặc hành động ngay tiếp theo đó. Ví dụ ở phần trên gợi ý cho việc hút thuốc chính là trạng thái cảm xúc căng thẳng, nhưng có thể đối với người khác thì trạng thái cho việc hút thuốc là do yếu tố thời gian, sau khi uống rượu chẳng hạn. “Reward (phần thưởng)” giúp não bộ quyết định thói quen này là có giá trị, cần phải nhớ để được lặp lại.

Hai, dựa vào lý thuyết này thì chúng ta có thể chỉ cần thay đổi “routine (hành động)” để xây dựng một thói quen mới. Lại lấy ví dụ về việc hút thuốc, nếu muốn bỏ thuốc thì chỉ cần đơn giản là tìm một hành động khác mỗi khi “gợi ý” xuất hiện, thay thế cho hành động hút thuốc mà vẫn dẫn đến “phần thưởng” là cảm xúc thoải mái hơn, chẳng hạn như nhai kẹo cao su hoặc nói chuyện với bạn bè. Vấn đề đặt ra quan trọng nhất là phải xác định rõ ràng và đơn giản hoá “gợi ý”, sau đó là định nghĩa cụ thể “phần thưởng”. Chuyện này cần thời gian và quyết tâm, theo sách thì cách tốt nhất là nên ghi lại thói quen mà mình muốn bỏ, tìm kiếm các chuỗi hành động, thời gian, địa điểm thường dẫn đến hành động đó và ghi lại các quy luật.

Ba, xây dựng một thói quen đã khó, duy trì thói quen đó lâu dài lại càng khó hơn, điều này đòi hỏi đồng thời bạn phải rèn luyện được ý chí mạnh mẽ cho bản thân. Trước tiên, phải nghiêm khắc với bản thân, cố gắng hết sức để tuân thủ những điều mà mình đã đưa ra, rồi phải chuẩn bị phương án cho tình huống xấu nhất có thể xảy ra. Tiếp đến là phải làm những việc yêu cầu lịch trình rõ ràng cụ thể và rất khó, nghiêm khắc. Điều này sẽ giúp giữ ý chí của bạn luôn trong trạng thái được hoạt động, có ý thức về cách hành động của bản thân.

Cuốn này được mọi người đánh giá chủ yếu theo hai luồng ý kiến, một là quá sáo rỗng toàn các câu chuyện lặp lại, hai là khen rất hay và dễ áp dụng. Bản thân mình nghiêng về ý kiến thứ hai nhiều hơn, quy tắc tuy đơn giản nhưng cũng nhờ vào đó mà rất dễ áp dụng, ngoài ra các câu chuyện trong sách cũng được viết rất cô đọng dễ hiểu, giúp mình có thêm nhiều kiến thức thực tế mới.

Đánh giá tổng thể: 8.5/10.0⭐️.

 

「外食の裏側」を見抜くプロの全スキル、教えます。- Bí mật đằng sau các quán ăn

Thông tin chung

Tên tác phẩm: 「外食の裏側」を見抜くプロの全スキル、教えます。- Bí mật đằng sau các quán ăn 

Tên tác giả: 河岸 宏和 Kawagishi Hirokazu

Một vài đường dẫn quan trọng: goodreads amazon

(Ảnh) bìa sách

Vài suy nghĩ

Tác giả Kawagishi Hirozaku công tác ở Viện nghiên cứu an toàn thực phẩm 食品安全教育研究所, làm công việc chính là đảm bảo chất lượng thực phẩm ở khu chế biến lương thực thực phẩm, các khu làm rau cho các siêu thị và cửa hàng tiện lợi, trang web chính của tác giả có thể xem ở đây. Cuốn sách này chủ yếu tiết lộ những mánh nhỏ mà các quán ăn ngoài đang sử dụng mà chính người ăn sử dụng không biết.

Việc ăn ngoài quán đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của người Nhật, đặc biệt là trong những năm gần đây. Khác với suy nghĩ đi ăn hàng cuối tuần/hoặc khi hẹn hò bạn bè mới đi ăn ngoài hàng như ở Việt Nam, rất nhiều người Nhật hoàn toàn không nấu ăn mà phụ thuộc hoàn toàn vào các tiệm ăn. Thế nên, ngành công nghiệp ăn uống ở Nhật cũng phải nói là vô cùng phát triển, theo đó cạnh tranh lớn đòi hỏi các chủ tiệm phải nghĩ ra các biện pháp để tiết kiệm chi phí. Một cách cắt giảm chi phí rất lớn là giảm chi phí thực phẩm đầu vào.

Đầu tiên được nhắc tới là thịt ép/nén (成型肉), bản chất vẫn là thịt nhưng không phải nguyên khối mà được tạo nên từ các vụn thịt và nén lại thành miếng. Thịt kiểu này được sử dụng rất nhiều ở các quán steak, quán thịt nướng (phần カルビ), quán thịt cốt lết chiên トンカツ. Đặc biệt khi đi siêu thị cũng phải chú ý, với các gói ghi là thịt bò ビーフ nhưng không ghi rõ là bộ phận nào của con bò, hoặc trong phần thành phần các chất phụ gia nằm ngay thứ hai hay thứ ba thì đa phần đều là loại thịt ép này. Tuy hình dạng trên bề mặt (đặc biệt là khi đông đá) nhìn giống nhau, nhưng khi cắt miếng thịt ra sẽ phát hiện rõ ngay, thịt ép thì thớ thịt sẽ ngang dọc chằng chịt chứ không xuôi một chiều như thịt thật. Về bản chất thì đây vẫn là thịt, nhưng thường các quán ăn sẽ không ghi rõ nguyên liệu sử dụng trong các món ăn của mình trên thực đơn, nên người tiêu dùng có thể nói là bị lừa khi ăn loại thịt này mà vẫn nghĩ mình đang ăn thịt nguyên miếng thật.

Một vấn đề khác nhắc tới là rau nhập khẩu 輸入野菜. Ai cũng biết Nhật bản nhiều động đất thiên tai, diện tích đất canh tác và điều kiện nông nghiệp cũng không được tốt, nên chỉ có 40% thực phẩm là trong nước tự sản xuất tự tiêu dùng, còn lại đều là hàng nhập khẩu. Thế nhưng để ý sẽ thấy, ngoài siêu thị đều là đồ trong nước 国産, từ rau củ quả cho tới các loại thịt lợn bò gà. Vậy 60% nhập khẩu đi đâu? Rất dễ hiểu, tất cả những thực phẩm không bán được ngoài siêu thị đều được quay vòng tới các cửa hàng ăn để tiêu thụ. Ngoài rau, các thực phẩm khác ví dụ pho mát trộn (phần pho mát chỉ chiếm 2-3 phần, còn lại là bột và phụ gia), hoặc gạo cũ (tầm 2-3 năm) đều được quay vòng sử dụng ở các quán ăn giá rẻ. 

Lý do tại sao mà các quán ăn có thể ngang nhiên sử dụng thịt ép, rau đông lạnh hoặc các đồ “giả” để thay thế (tỉ dụ cùng là phô mai, nhưng pha thật loãng với sữa và nước để giảm chi phí) mà không bị phạm luật? Rất đơn giản, vì trong luật không hề ghi rõ là phải báo cáo đầy đủ thành phần nguồn gốc xuất xứ trên thực đơn. Khác với đồ ăn trong siêu thị phải ghi rõ tới phần trăm thành phần, ngày hết hạn, và ti tỉ thông tin khác, các quán ăn chỉ cần đảm bảo đồ ăn “không làm khách hàng gặp vấn đề tiêu hoá” là được. 

Vấn đề chính là nếu mùi vị vẫn ổn thì không sao cả, thật ra với giá tiền rẻ thì cũng không thể yêu cầu nhiều, tác giả cũng có viết ものには全て「適正価格」がある (cái gì cũng có giá của nó). Tuy nhiên, người tiêu dùng cần phải biết rõ mình đang tiêu thụ những thực phẩm như thế nào. Với mục đích ấy thì mình thấy cuốn sách này rất bổ ích khi đưa ra rõ ràng các thông tin mà bình thường đi ăn thì sẽ không nhận thấy được. 

Ngoài ra thì ở phần cuối sách có ghi một danh sách những điều cần kiểm tra trước khi bước vào một quán ăn, tỉ dụ như nhà vệ sinh có bẩn không, nhân viên có đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm hay không, v.v… nhưng đương nhiên là mắt nhìn từ một người chuyên đi kiểm tra vệ sinh thực phẩm nên có phần khắt khe hơn, nhiều hơi chi li quá, nên đọc để tham khảo thôi. 

(Ảnh) Các chuỗi ăn nhanh được tác giả đánh giá cao 

Đánh giá tổng thể: 6.5/10.0⭐️.

Hoa mộng ảo – Higashino Keigo

Thông tin chung

Tên sách: Hoa mộng ảo 夢幻花

Về tác giả: Higashino Keigo 東野圭吾

Xem thêm các truyện khác của Higashino Keigo mà mình đã giới thiệu ở đây~

Cốt truyện và vài cảm nhận

Câu chuyện bắt đầu bằng một vụ giết người, và hiện trường có vài điểm bất thường nhưng không ai có thể nhận ra ngoài một vị cảnh sát rất nhạy cảm với từng chứng cứ nhỏ nhặt và luôn mong mỏi có thể phá được vụ án lần này. Cháu gái của nạn nhân đã phát hiện ra sự thiếu vắng của một chậu hoa vàng đặc biệt mà ông nội mình (nạn nhân của vụ án) đã trồng và khoe được cách đó không lâu. Ông của cô là một người yêu hoa, nhà nghiên cứu về hoa chuyên nghiệp nên khi về hưu vẫn giữ thói quen đó, thỉnh thoảng còn chia sẻ ảnh trên blog cá nhân của mình dưới sự động viên của cô cháu gái. Chỉ riêng loài hoa này là ông không muốn đăng lên, và nói “kẻ nào theo đuổi loài hoa mộng tưởng, sớm muộn cũng sẽ hủy hoại bản thân mình”. 

Xin giới thiệu thêm một chút về nhân vật cô cháu gái này, cô từ nhỏ đã có năng khiếu bơi lội, và lập nhiều kỷ lục tới mức mọi người đều kỳ vọng cô sẽ tham dự Olympic. Thế nhưng một ngày nọ, gánh nặng đặt trên vai cô gái thiên tài ấy đã mang lại một kết quả đau buồn, là cô không thể bơi lội như ngày trước được nữa, mà vấn đề chính là do tâm lý. Lúc này chỗ dựa duy nhất là ông của cô, người luôn chỉ cổ vũ chứ dường như không giống như mọi người, lúc nào cũng ép buộc thành tích lên cô. Trong quá trình điều tra về cái chết của ông mình, cô tìm được một người bạn đồng hành cũng đang vật lộn với tương lai của mình, do cậu chàng nghiên cứu về điện hạt nhân trong khi mới xảy ra tai nạn nhà máy điện và người ta thì đang kịch liệt lên án và muốn dỡ bỏ hoàn toàn các nhà máy này. 

Câu chuyện có lẽ kể từ khi chính tác giả tiết lộ, hoặc có thể sớm hơn là khi bạn đọc lờ mờ đoán ra được “hoa mộng ảo” là gì, thì đã không còn gì bất ngờ nữa. Thế nhưng, vẫn có điều gì thôi thúc mình phải đọc hết cuốn truyện này. Khi gập sách lại và suy nghĩ mình mới phát hiện ra, lý do đó chính là mình muốn biết được kết cục sự lựa chọn cho tương lai của những nhân vật trong truyện. Hai nhân vật trong truyện, một người thì cái gì cũng giỏi nhưng thực ra chẳng cái gì xuất sắc, một người thì thiên tài bơi lội ngoài ra chẳng làm được gì, theo nhận định của chính bản thân họ, thì họ luôn là không đủ và ganh tị với tài năng của đối phương. Đáng tiếc là cho tới cuối họ mới biết, chính đối phương cũng đang ganh tị với những gì mình đang có. Thật ra tất cả đều mang trên mình quá nhiều trách nhiệm và kỳ vọng, vậy rốt cuộc mỗi người đối mặt với số phận của mình như thế nào thì mới là hợp với mình nhất đây?  Đọc truyện để bàn thêm nhé ^^

Nếu mọi người đã quen đọc các tác phẩm của Higashino Keigo, thì “Hoa mộng ảo” có thể coi là một tác phẩm không có gì mới mẻ về cách viết và cách xây dựng cốt truyện, có thể thấy rất nhiều nét tương đồng với các tác phẩm khác như “Bạch dạ hành”, v.v… Nếu tìm đọc một tác phẩm trinh thám gay cấn với nhiều tình tiết lắt léo, thì có lẽ đây không phải một tác phẩm phù hợp với bạn. Ngược lại, ở “Hoa mộng ảo” là một câu chuyện rất thật, rất đỗi đời thường mang tính nhân văn sâu sắc. Câu chuyện kể thì rất đơn giản, nhưng chính cách viết của tác giả cho người đọc cảm nhận được nỗi day dứt và diễn biến tâm lý của từng nhân vật, ấy đúng là cái tài của Higashino Keigo.

Bản thân mình khi nghe tên truyện cũng mường tượng đến một vài tình huống hoàn toàn khác, những tưởng “hoa mộng ảo” kia chỉ là một hình ảnh ẩn dụ và không có thật. Mình đã nhầm, hoá ra đây là một loài hoa thực sự có thật, và chân tướng của nó đã làm thay đổi toàn bộ câu chuyện như thế nào. Mình sẽ không tiết lộ thêm cụ thể để mọi người đọc truyện và tự cảm nhận nhé, mình đánh giá truyện này điểm không cao vì không phải thể loại ưa thích của mình, chứ không hề do nó chán nhé ^^

Đánh giá tổng thể: 6.5/10.0⭐️

Deep work – Cal Newport

Thông tin chung

Tên sách: Deep work (tạm dịch: Làm việc tập trung)

Về tác giả: Cal Newport, phó giáo sư ngành khoa học máy tính ở Đại học Georgetown (#22), tác giả của trang blog Study Hack

Một vài đường dẫn quan trọng: Giới thiệu sách trên trang chủ

Những gì mình học được

Hồi xưa rất xưa, mình cho rằng làm nhiều việc cùng một lúc thì mới được tính là làm việc hiệu quả, nhưng vài tháng trở lại đây rất nhiều vấn đề nảy sinh làm mình phải nhìn nhận lại vấn đề này. Rất may trong lúc đang hơi mông lung thì tìm đọc được cuốn về làm việc tập trung này. Trong cuốn sách, Cal Newport đưa ra hai khái niệm:

deep work: chỉ những công việc mang tính chuyên môn cao, cần được thực hiện trong trạng thái tập trung cao độ để đẩy khả năng lên mức cao nhất. Chính nỗ lực khi thực hiện các công việc này giúp tạo ra giá trị mới và nâng cao năng lực bản thân.

shallow work: chỉ những công việc có tính máy móc lặp lại, thường thực hiện trong trạng thái không tập trung. Ví dụ như: trả lời tin nhắn hay email, v.v…

 

Nửa đầu cuốn sách được dành để giải thích tầm quan trọng của “deep work”, càng tập trung thì hiệu quả công việc càng cao, ví dụ có một bài viết tầm 3000 từ phải nộp, mỗi ngày viết lắt nhắt không tập trung thì thời gian sẽ tốn hơn rất nhiều là ngày cuối cùng bị hạn nộp đè ép, 3000 từ có khi sẽ viết được trong vòng vài tiếng… (mình tin chắc đa phần mọi người đều đã từng có trải nghiệm này).    Đại loại chúng ta có thể cùng công nhận là việc tập trung làm việc đem lại rất nhiều lợi ích, vậy cụ thể là có gì? Xin mời đọc sách :). Trước hết là phải xác định một mục tiêu rõ ràng cho việc tập trung này, giữa chừng mà tâm lý bị lung lay hãy hỏi lại bản thân, việc mình đang chuẩn bị làm có thật sự là chuyện mình cần làm hay không. Dưới đây là các quy tắc chính và những điều mình nghĩ là có thể áp dụng được ngay (hoặc đang áp dụng nhưng chưa thực sự tuân thủ).

#Quy tắc số 1: làm việc tập trung, cụ thể là đặt quy tắc cho bản thân về thời gian “deep work”  

Có vài chế độ mà mọi người có thể áp dụng:

  • monastic: hoàn toàn cắt đứt với bên ngoài, xa lánh xã hội :);
  • bimodal: chia thành 2 phần 1 phần tập trung vào làm việc, 1 phần cho các hoạt động khác, ví dụ thứ 2-6 sẽ làm việc như trâu, t7-cn các hoạt động còn lại;
  • rhythmic: tạo thành thói quen thường xuyên, ví dụ 7-9h tối hàng ngày sẽ học ngoại ngữ, tất cả các việc khác có thể dời qua thời điểm khác;
  • journalistic: đẩy tất cả các khung giờ có thể vào “deep work”, ví dụ hôm nay dậy sớm, có thể đặt luôn 2h học từ mới, hoặc hôm nay xong việc về sớm, có thể đặt 2h làm việc này nọ chẳng hạn.

Quan trọng nhất là:

when you work, work hard. when you’re done, be done.

(tạm dịch: khi làm việc, làm hết mình. khi công việc đã kết thúc, để nó ở đó.)

#Quy tắc số 2: quản lý sự rảnh rỗi  

Khi làm việc không tránh khỏi một vài cám dỗ từ những “shallow work”, đương nhiên những công việc này cũng có ý nghĩa (ví dụ như nhắn tin có thể làm lên tinh thần học hành, trả lời email cho một cuộc hẹn quan trọng v.v…) nhưng điều quan trọng hơn là nó sẽ làm ảnh hưởng tới chất lượng công việc “deep work” quan trọng hơn mà mình đang làm. Để phòng tránh điều này thì nên có lịch cụ thể cho các công việc “tưởng ngắn mà dài” như vậy.

Ví dụ như việc lên mạng, tưởng ngắn 5-10 phút nhưng có thể kéo dài tới … lúc đi ngủ, cách xử lý là đặt khoảng thời gian cố định cho việc giải trí, ví dụ 10 giờ tối sẽ trả lời tin nhắn trong 30p-1h gì đó. Lúc 7-9h đang “deep work” mà bị phân tán không biết có nên kiểm tra hộp thư hay không, thì hãy cố gắng tự nhắc bản thân là 10h là đến giờ được coi rồi, không cần vội :). Mình bắt đầu áp dụng cái này, nhưng sợ lỡ các tin quan trọng nên vẫn luôn để điện thoại và sẽ nhắn người nhà và bạn bè là có gì quan trọng hay gấp thì hãy gọi điện.

Mỗi lần bạn chuyển từ công việc này sang công việc khác, tâm trí vẫn sẽ phần nào còn lưu luyến ở công việc cũ (Cal Newport gọi nó là attention residue – thặng dư chú ý), nên bạn chuyển qua lại giữa các công việc khác nhau càng nhiều, thì sức tập trung càng suy giảm. Do vậy, trước khi làm việc nên tập trung các tài liệu cần thiết, đặt câu hỏi và mục tiêu rõ ràng, cố gắng không phân tán trong thời gian đủ dài để đạt được sự tập trung cao độ nhất.      

#Quy tắc số 3: Kiểm soát việc sử dụng mạng xã hội   

Chuyện này thì do tính chất công việc, tính cách cá nhân nên không có lựa chọn đúng cho tất cả mọi người, tuy nhiên có một điều rất hay mà Cal Newport nhắc tới, là đừng coi mạng xã hội là cách duy nhất để giải trí. Đương nhiên khi buồn chán, suy nghĩ việc khó không được thông suốt, thì việc truy cập các mạng xã hội và lướt qua các thông tin là điều vô cùng đơn giản, và có thể mang lại sự thú vị ngay tức thì.

Tuy nhiên, việc gì lặp lại một cách quá mức cũng không phải là điều tốt, đặc biệt là khi nó ảnh hưởng đến mục tiêu chính trong cuộc sống. Thật sự, mạng xã hội tốn thời gian hơn bạn tưởng rất nhiều, và việc xem xét lại ý nghĩa của việc tiêu tốn thời gian vào mạng xã hội là một điều thực sự nên làm.

#Quy tắc số 4: Xử lý các “shallow work”  

“Deep work” đòi hỏi thời gian và công sức rất nhiều, nên không phải lúc nào chúng ta cũng nên bật trạng thái này. Thêm vào đó, “shallow work” cũng là một phần rất quan trọng, có những việc có thể xử lý mà không cần suy nghĩ quá nhiều, đối với những việc đó thì nên đặt khoảng thời gian riêng để xử lý, ví dụ buổi tối khoảng 10-11h sẽ làm các công việc như: trả lời tin nhắn, chuẩn bị đồ đạc hôm sau, dọn phòng, v.v…  

Ở phần này có một mẹo rất hay cho việc trả lời email mà cũng có thể áp dụng với việc trả lời tin nhắn (công việc). Đó là hãy bắt người đối diện phải tìm hiểu nhiều hơn, tốn thời gian hơn khi trả lời cho bạn, bằng cách đặt câu hỏi cụ thể và đòi hỏi thông tin có chiều sâu. Ngược lại, bạn cũng nên dành nhiều thời gian hơn để cung cấp thông tin đầy đủ cho mỗi email của mình, tránh email qua lại nhiều lần lãng phí thời gian.  

Tổng kết, nên có thời gian tập trung “deep work” cho mục tiêu chính 4-6h 1 ngày, và các việc làm phụ khác cũng phải được đặt khung thời gian riêng. Mình đã áp dụng sắp xếp công việc theo “time block” từ vài tháng nay rồi, nhưng mức độ tuân thủ vẫn chưa đủ cao, sẽ cố gắng nghiêm túc với bản thân hơn và hi vọng sẽ chia sẻ phương pháp quản lý thời gian của mình trong một ngày không xa, khi nó hoàn thiện và hợp với nhịp sống của mình hơn.

Đánh giá tổng thể: 8.0/10.0⭐️.

キッパリ!たった5分間で自分を変える方法 – Thay đổi bản thân trong vòng 5 phút

Một số link quan trọng: Sách trên amazon 

Tác giả là 上大岡トメ  (Kamiooka Tome) là kiến trúc sư, rồi thành illustrator và thỉnh thoảng có vẽ truyện tranh nữa. Giờ là bà mẹ hai con, hồi trẻ không thích vận động lắm nhưng về sau bắt đầu vận động, còn tham gia cả cuộc thi nhảy và đạt sơ đẳng Nhu đạo. Thông điệp chính qua cuốn sách này là: “Cuộc sống có thay đổi hay không cũng không sao, vui là được! Mỗi ngày đều rất vui ^^”.

Mình độ này rất hay đọc thể loại self-help, gần như tuần nào cùng đọc một cuốn, kiểu đi tàu điện hoặc lúc rảnh rảnh không có tinh thần đọc sách hàm lượng nặng thì sẽ lôi mấy cuốn kiểu này ra đọc. Đây là một cuốn mà mình thấy rất hay, viết dễ hiểu mà toàn những điều có thể áp dụng được ngay. Viết ghi chú lại những điều mà mình áp dụng được để ghi nhớ luôn ^^. Sách chia ra làm 5 phần chính

  • 身のまわりから、変えてみる! Thay đổi từ những gì xung quanh mình
  • 頭の中から、変えてみる!Thay đổi từ suy nghĩ
  • 気持ちから、変えてみる! Thay đổi từ cảm xúc
  • カラダから、外見から、変えてみる! Thay đổi từ cơ thể, vẻ ngoài
  • コミュニケーションから、変えてみる! Thay đổi từ giao tiếp

Mỗi phần có các đầu mục nhỏ, tổng cộng là 60 mục (cụ thể xem ở đây) đều là những việc mình có thể làm trong vòng thời gian rất ngắn (~5 phút), có kèm minh hoạ 4 khung và giải thích. Đặc biệt là giải thích nào cũng rất dễ hiểu và thuyết phục, đọc mấy hồi cái nào mình cũng muốn thực hiện ngay do cách viết của tác giả rất thuyết phục. Tất cả đều chỉ đơn giản như là ngắm sao trời, hay là dọn dẹp tủ lạnh, hay trồng hoa hay, có thể thực hiện được ngay và dần dần xây dựng thành thói quen.

Nếu thực hiện được một trong mấy điều này khi mình bực tức hay không có tinh thần làm gì cả thì có thể giúp thay đổi cảm xúc, lấy lại tinh thần á. Tỉ dụ như thay đổi mấy đồ bằng chất vải mà tiếp xúc với cơ thể (khăn mặt, vỏ chăn đệm gối, v.v..) có thể giúp tinh thần mình tốt hơn chút mỗi khi về nhà sau cả ngày mệt mỏi. Phần cuối còn có 1 cái checklist rất đáng yêu phân cấp thói quen thành 3 mức: sơ cấp: làm thử 1 tí, trung cấp: hơi quen quen, cao cấp: thành thói quen luôn.

Mình ghi lại đây những điều mình muốn thực hiện ngay.

01 Giày cởi ra thì xếp gọn lại: Khi mình đi về nhà thì siêu mệt rồi, cởi giày ra cũng phiền, nhưng nếu cố dành được mấy giây để xếp lại giày thì sáng hôm sau khi ra khỏi nhà tinh thần cũng sẽ tốt hơn ^^

03 Dọn tủ lạnh. Mức cao nhất là dán giấy ở trước cửa tủ lạnh ghi lại ngày nào mình bỏ thứ gì vô trỏng.

06 Đồ của hôm nay thì hôm nay phải xử lý ngay: Nhận được bưu phẩm hoặc thư thì phải mở ra xem nội dung và sắp xếp luôn, quần áo của ngày hôm đó mặc xong về phải bỏ vào vị trí cũ. 

15 Thay đổi cách nói, suy nghĩ tích cực “tất cả đều sẽ tốt lên”: ví dụ như với nửa cốc cà phê, thay vì nói “còn mỗi nửa cốc” thì hãy nói “còn những nửa cốc”, hoặc là thay vì nói “nếu không ăn thì sẽ không lớn được đâu” nên nói “ăn vào thì sẽ lớn lên đó ^^” chẳng hạn. 

20 Trồng hoa ^^: Khi nào công việc hay mọi thứ không ổn, tưới hoa hay chăm hoa có thể làm mới lại tinh thần, thay đổi cảm xúc ha. Cái này mình đã thích từ lâu rồi nhưng lười quá, nhất định phải dọn nhà dọn chỗ để chậu hoa thôi. 

42 Khi ăn thì nhai 30 lần: Khi nhai kĩ thì rèn luyện được răng với hàm, thưởng thức được vị đồ ăn rõ hơn, cũng đỡ hại cho dạ dày khi phải cố nghiền nát những thức ăn mà mình nhai sơ nuốt thẳng xuống.
 

Thay đổi từ những điều nhỏ nhỏ để tận hưởng cuộc sống hơn nào ~

Khổ sách ở Nhật: Tankobon và Bunkobon

Hồi mới sang Nhật mình rất thích cỡ sách này (xem hình ảnh) vì vừa nhỏ gọn, vừa rẻ nữa chứ. Nhược điểm duy nhất là nhìn nó không được long lanh như sách bìa cứng bình thường mà thôi nên có những quyển đọc rất hay muốn trữ bày cũng không được thích mắt lắm. Mãi về sau mình mới biết thường các sách (đặc biệt là truyện) sẽ được phát hành ở cả hai khổ: bao gồm khổ Tankobon và Bunkobon. Thông thường sách sẽ phát hành ở dạng Tankobon trước, sau đó những cuốn nào bán chạy sẽ được phát hành thêm ở dạng Bunkobon. Mình sẽ giới thiệu chi tiết hơn về cả hai loại này. 

Tankobon 単行本

Đây là khổ sách giống với sách hay bày bán ở Việt Nam, khổ nhỏ hơn A4, có rất nhiều cỡ khác nhau 新書判, 四六判, 菊判 hoặc B6判. Đúng theo như tên gọi, đây là sách được phát hành độc lập, nên có nhiều cỡ khác nhau, thường là bìa cứng và được trang trí rất đẹp mắt. Theo vậy, giá cũng sẽ mắc hơn, sách bình thường sẽ khoảng 1000-2000 yên.

Ưu điểm lớn nhất của Tankobon là sách mới, nếu muốn đọc sách cập nhật thường xuyên thì nên mua bản này. Màu sắc bìa cũng rất đẹp, sách được đóng gáy cẩn thận, có obi (tờ giấy bọc phụ ở bên ngoài). Nhược điểm là nặng vì thường bìa cứng và có thêm lớp bìa lót bên ngoài, thiết kế to khó mang theo hàng ngày để đọc. 

Bunkobon 文庫本

Loại sách này thì chỉ có một khổ duy nhất (được gọi là khổ bunko luôn), kích cỡ 105×148 mm. Sách được thiết kế với kích thước nhỏ gọn, nhẹ, có thể cầm đọc được bằng một tay. Sách được thiết kế với các tiêu chí này và giá cũng rẻ hơn bản Tankobon rất nhiều, nên chất lượng giấy không được tốt bằng (có khi giở mạnh quá bị rách, nhưng cũng là trường hợp ít thấy thôi), màu giấy hơi ngả vàng chứ không trắng rõ như bản Tankobon. 

Ưu điểm là nhỏ gọn nhẹ cùng kích cỡ, nên có thể khắc phục việc bìa xấu bằng cách mua bọc (tiện thể khoe bọc sách mình đang dùng ở hình trên).  Điểm thích nữa là giá cũng rất rẻ (sách mới chỉ 500~dưới 1000 yên, sách cũ thì quầy 100 yên bạt ngàn). Nhược điểm là phải đợi khá lâu từ khi xuất bản Tankobon (1-3 năm), nhưng các truyện nổi tiếng từ xưa thì đều đã có Bunkobon rồi. Ngược lại có thể nghĩ là những truyện có bản Bunkobon đều là truyện nổi tiếng, được nhiều người ưa thích nên chỉ mua Bunkobon thì xác xuất vơ trúng sách hay sẽ cao hơn. 

Mình

Bản thân mình thì thích Bunkobon hơn rất nhiều, vì tính tiện dụng của nó, ngoài ra thấy sách cùng 1 cỡ xếp trên giá không bị lổn nhổn cũng có cảm giác rất thành tựu. Ngoài ra có một điểm cộng nhỏ nhỏ là do Bunkobon xuất bản sau Tankobon một thời gian, nên ngoài việc nhìn thấy Bunkobon là biết sách bán chạy thì ở bản Bunkobon còn được chỉnh sửa các lỗi sai hoặc gõ nhầm ở bản in trước, và cộng thêm phần lời nói cuối của tác giả mà bản trước không có. Ví dụ như các truyện ngắn hay tiểu thuyết, khi xuất bản Bunkobon sẽ có phần của tác giả ghi lại vài lời giải thích hoặc cảm nhận, đặc biệt là những bản Bunkobon xuất bản ngay sau khi truyện ngắn/tiểu thuyết đó được dựng thành phim chiếu rạp hay phim truyền hình. 

 

 

30日間片づけプログラム – Chương trình 30 ngày dọn nhà

Thông tin chung

Tên sách: 30日間片づけプログラム – Chương trình 30 ngày dọn nhà

Tên tác giả: 吉川 永里子

Một số đường dẫn quan trọng: Sách trên amazon

Ghi chú ngắn về nội dung sách 

Phương pháp dọn dẹp và sắp xếp đồ đạc được giải thích rất rõ ràng, được thể hiện dễ hiểu thông qua rất nhiều hình minh hoạ. Thông tin được đưa ra rất cụ thể, từ lý do mục đích tới phương pháp áp dụng nên có thể thực hành ngay.

Sách được chia thành 3 phần: các nguyên tắc khi dọn nhà, chương trình cụ thể cho 30 ngày và cuối cùng là hình ảnh mục tiêu của các khu vực ở trong nhà. 

Trong phần 1 thì điều quan trọng nhất mình học được là nguyên tắc để vứt đồ, nên vứt gì, nên giữ lại gì. Đi kèm với nguyên tắc này là đối với lượng đồ ít ỏi còn lại thì LUÔN LUÔN phải có vị trí cho mọi đồ vật, đặc biệt ở 3 khu vực dễ vứt đồ linh tinh là cửa vào nhà, bàn làm việc và ghế sô pha. 

足るを知ればムダなく暮らせる (Biết đủ thì sẽ sống mà không bị thừa thãi)

Trong nhà ai chắc cũng sẽ có cả tỷ thứ “bây giờ thì không dùng nhưng cứ trữ đó đã, biết đâu sau này sẽ dùng tới” và kết quả là chả bao giờ dùng luôn. Tương tự vậy, con gái chắc ai cũng sẽ có một vài bộ quần áo “khi nào gầy sẽ mặc” nhưng mà cân nặng thì cứ thế lên thôi, hoặc lúc gầy đi thì đồ đó lại không thích nữa rồi. Trong sách có giới thiệu 3 bước để vứt đồ (về cơ bản thì mình cũng thấy giống cuốn minimalism của chị KonMari mình đã giới thiệu ở đây):

  • Bước 1: Lấy hết đồ xếp ra ngoài
  • Bước 2: Chọn xem có những gì đang dùng để riêng ra
  • Bước 3: Phần còn lại chia làm 3 loại: Đồ vứt được ngay, đồ còn lưỡng lự và đồ kỷ niệm

Đối với đồ còn lưỡng lự, phân loại theo công dụng rồi đếm số những đồ vật cùng tương tự nhau, sau đó dùng phương pháp 1 đối 1 để so sánh giữa các đồ tương tự để lựa ra đồ có thể vứt được. Bí quyết để lựa chọn chính là xác định thứ tự ưu tiên của các món đồ (整理するには優先順位をつける). 

Phần 2 thay vì nói là 30 ngày thì là 30 mẹo nhỏ, mà mỗi mẹo nhỏ theo sách hướng dẫn là thực hiện theo từng ngày để hình thành thói quen. Tổng hợp lại thì 

  • Quần áo: quyết định trước số quần áo cần thiết (vd 1 tuần quay vòng thì cần mấy áo mấy quần v.v…) rồi khi mua 1 thứ mới phải vứt 1 thứ cũ đi. Giá treo đồ chỉ treo tới 8 phần, không treo đầy để lúc nào cũng có thể dọn đồ lên được.
  • Đồ ăn: đồ trong tủ lạnh chỉ nên tích 1-2 tuần, đặt ra “ngày xử lý đồ đông lạnh” để ăn bớt đồ để lâu trong tủ.
  • Sách vở, đồ sở thích: có hộp dán nhãn đặt ở một vị trí cố định để quản lý.

Phần 3 tổng hợp lại một số điểm lưu ý ở các khu vực khác nhau:

  • Phòng khách: tủ có thể bớt thì nên bớt (nhiều thì dẫn đến để nhiều đồ), có các hộp dán nhãn cho từng người/từng mục đích loại đồ khác nhau
  • Phòng bếp: khu vực không với tới không tiện dùng thì không cần thiết phải xếp đồ vào, ngược lại khu vực dưới bồn rửa mặt có thể tiện lấy nên cần tích cực sử dụng hợp lí
  • Tủ quần áo: tầng trên cùng để quần áo hết mùa, treo quần áo phân theo độ dài, cùng loại mắc
  • Nhà tắm nhà vệ sinh: để đồ vật ở ngay vị trí có thể với tay tới dùng
  • Cửa vào nhà (khu hiên nhà): không để đồ vật, hoặc chỉ để giày của ngày hôm sau 

Bên Nhật có rất nhiều sách dạy dọn dẹp nhà cửa các kiểu này, độ này mình cũng dự định chuyển nhà và nhìn lại nhà năm vừa rồi thấy cũng hơi (quá) bừa bộn nên cũng có để ý đọc một vài cuốn thuộc dòng sách này. Cuốn 30 ngày dọn nhà này thì là mình thấy ở trên amazon kindle unlimited được đọc miễn phí nên tải về, đọc trên đường đi tàu điện lướt lướt qua nhưng không ngờ lại hay thế, dễ áp dụng nữa. Gần đây mấy sách self-help nhiều, toàn viết mấy cái cao sang khó xài nên phàm càng là những quyển nhiều hình vẽ chia đề mục thế này lại vừa dễ đọc vừa dễ áp dụng lại hay nữa.