Vé Seishun 18

Vé Seishun 18 (青春18切符)là vé khuyến mãi hàng năm do công ty đường sắt JR sản xuất áp dụng vào các đợt nghỉ dài của học sinh sinh viên (do vậy mới có tên là tuổi trẻ – 18).

Với chiếc vé này bạn có thể sử dụng hầu hết các loại tàu của JR (xem danh sách các loại tàu có thể sử dụng được ở đây).

Một vài thông tin về vé Seishun 18

Thời gian sử dụng (tham khảo năm 2016, lịch mới có thể xem thêm tại đây):

  • Kỳ mùa xuân: bán từ 20/2 đến 31/3, sử dụng từ 1/3 tới 10/4;
  • Kỳ mùa hè: bán từ 1/7 đến 31/8, sử dụng từ 20/7 đến 10/9;
  • Kỳ mùa đông: bán từ 1/12 đến 31/12, sử dụng từ 10/12 đến 10/1.

Giá vé: 11,850 yên cho 5 lần sử dụng, 1 ngày sử dụng tính là 1 lần. 5 lần này có thể được tính cho nhiều người, và không bắt buộc là các ngày liên tiếp. Ví dụ bạn có thể dùng cho bản thân vào 5 ngày khác nhau, hoặc dùng 1 vé cho nhóm 3 người đi trong 1 ngày và dùng phần còn lại để đi với nhóm 2 người trong 1 ngày khác. Tuy nhiên có điểm cần lưu ý là đối với tàu xuất phát vào đêm muộn ngày hôm trước và tới vào sau 0 giờ ngày hôm sau thì sẽ bị tính là 2 ngày nếu sử dụng vé Seishun (trong trường hợp này thì nên xuống sớm 1-2 bến trước 0 giờ để sử dụng được vé Seishun rồi tự trả khoản tiền khoảng 1-2 bến bị dư ra đó).

Hình ảnh vé Seishun. Nguồn: http://press.rmore.jp/

Cách mua vé Seishun 18

Vé Seishun 18 được bán tại tất cả các みどり窓口 (Midori guchi) của các ga trong thời gian bán mà mình đã ghi chú ở mục trên. Tuy nhiên, kể cả sau thời hạn bán vé bạn vẫn có thể mua được vé Seishun 18 ở các hàng bán vé “chợ đen” ở quanh các ga lớn (ví dụ gần ga Shinjuku có cả 1 con đường toàn các hàng bán vé kiểu này, có thể tìm thử 金券ショップ để biết thêm chi tiết). Thường thì giá cả sẽ có lúc dao động lên xuống ở các cửa hàng này, cũng như các ga khác nhau hoặc các tiệm khác nhau sẽ có giá khác nhau.

Các cửa hàng chợ đen này cũng sẽ hết hàng khoảng 2 tuần trước khi hết hạn sử dụng vé, lúc này thì cứu tinh cho những ai muốn mua chính là Yahoo auction. Bạn có thể tìm kiếm với từ khoá 青春18きっぷ hoặc nếu muốn cụ thể hơn có thể thêm 1回 (1 lần), 2回 (2 lần)… để tìm được vé có đúng số lần sử dụng được như mong muốn. Các vé này là từ các bạn đã sử dụng vé Seishun nhưng chưa dùng hết nên lên trên mạng bán lại, giá cả lẻ này thì thường mắc hơn là giá khi bạn mua nguyên cả vé 5 lần, nhưng vẫn rẻ hơn rất nhiều nếu bạn đi mà không có vé Seishun…

Mình mua lại vé 3 lần đi với giá 7700 yên, tính ra thì mắc hơn vé gốc 590 yên, nhưng đỡ được công lo lắng tính toán số lần còn thừa. Trên Yahoo auction là đấu giá, nên tuỳ thuộc vào độ hên xui và kinh nghiệm đấu giá, có thể sẽ được giá tốt hơn mua vé nguyên nữa kìa. Chú ý là số lần càng ít thì giá sẽ càng mắc. Vé đấu trúng hôm trước, mình trả tiền qua mạng tới hôm sau là vé về đến nhà rồi, thư tới trong hòm thư nên lúc mình không ở nhà vẫn nhận được.

Cách sử dụng vé Seishun

Khi sử dụng vé Seishun, bạn không thể đi qua cửa tự động mà phải trình vé cho nhân viên nhà ga ở các ga. Nhân viên nhà ga sẽ đóng dấu tên ga xuất phát và ngày sử dụng ở ga đầu tiên mà bạn xuất trình, ở các ga tiếp theo chỉ cần đưa vé và đi đủ số người là được.

Cách bán lại vé Seishun 18

Đối với vé Seishun 18 mua còn nguyên cả 5 lần, bạn có thể bán lại ngay ở Midori guchi của các ga, mất phí trả lại là 220 yên.

Ngoài ra các quầy vé chợ đen 金券ショップ cũng nhận mua lại vé (có một số quầy sẽ không nhận mua vé khi sắp hết hạn nên cần lưu ý), hoặc cũng có thể bán lại vé thông qua Yahoo auction như mình đã nhắc ở trên. Giá cả thì tuỳ thuộc vào thời điểm mà bạn bán vé, ví dụ như ở nửa đầu thì vé 3 lần khoảng hơn 7000 yên, tới nửa sau giá có khi giảm chỉ còn 4000 yên.

Cách tra tàu với vé Seishun 18

Mình hay sử dụng ứng dụng Yahoo!乗換案内 để tra giờ tàu (cách tra giờ tàu ở Nhật ở đây) nhưng gần đây mới phát hiện trang jourudan này rất tiện để tra Seishun 18 (và cả tra cứu giá vé tháng Teikiken). Địa chỉ trang web đây: http://www.jorudan.co.jp/

Chọn mục 青春18きっぷ để tra tàu sử dụng được vé này. Trong hình dưới là mình tìm thử đường đi từ Shinjuku 新宿 tới Gifu 岐阜, thời gian đi là 5h sáng ngày 7 tháng 1.

Giao diện tìm kiếm đại loại là thế này.

Kết quả sẽ giống như hình dưới, cho mình 3 lựa chọn khác nhau với thời gian khoảng 7 tiếng và với 5-6 lần chuyển tàu, giá nếu không dùng vé Seishun. Bạn có thể bấm vô テキスト để chuyển tất cả các thông tin thành dạng chữ để copy vô điện thoại. Kết quả trả về thường ưu tiên từ thời gian đi lại ngắn nhất. Lần tụi mình đi định tính thông minh hơn máy, để chuyển tàu ít hơn mà cuối cùng bắt phải tàu dừng từng ga một nên tới muộn 30 phút nếu theo lịch trình đó, theo lịch trình của máy thì tới sớm mà lại còn được đi tàu nhanh.

Kết quả trả về

Vài nhận xét về vé Seishun 18

Vé Seishun này có vài nhược điểm cần lưu ý trước khi quyết định sử dụng. Điều đầu tiên là đi kiểu này tương đối cực, đặc biệt là vào đợt nghỉ thì tàu sẽ đông nhiều khi không có chỗ ngồi là chuyện thường. Thời gian đi lại cũng dài, chuyển ga nhiều nên tương đối tốn thời gian, muốn đi xa dùng vé cho hết công suất thì lại mệt. Một nhược điểm nữa của vé Seishun 18 là cố định số lần sử dụng (5), nên nếu mình chỉ muốn sử dụng 2 hoặc 3 lần sẽ vô cùng bất tiện, việc bán lại cũng tương đối khó khăn đặc biệt là những lúc sắp hết hạn sử dụng.

Tuy là vậy, mình vẫn rất thích vé này, đã muốn được đi thử một lần từ hồi còn ở Việt Nam kìa. Điểm lợi đầu tiên là giá vé rất rẻ, đi được xa, ngoài ra nếu thích sưu tập con dấu của các ga thì có thể tiện thể vừa du lịch vừa đi kiếm dấu để đóng. Đi tàu đường dài cũng là lúc mình có nhiều thời gian hơn để nói chuyện với bạn đồng hành (dù bạn đồng hành của mình ngủ hầu hết cả hành trình…), hay đọc một quyển sách, nghe vài bản nhạc trong lúc suy nghĩ về điểm đến. Mình có đọc vài bài viết của các bạn Nhật hay các bạn nước ngoài, có người còn kết được bạn qua những chuyến đi này nữa, hẳn là một điều cũng thú vị ha.

Mình đã sử dụng vé Seishun 18 này khi đi chơi hồi đầu xuân, bài viết tại đây, hoặc có thể tham khảo vài lịch trình gợi ý cho vé Seishun (chắc từ từ rồi sẽ viết…).

Chuyện trang điểm ở Nhật

Con gái Nhật vốn được nhắc đến rất nhiều cùng với mấy tính từ như kiểu là dễ thương, đáng yêu, xinh đẹp. Diễn viên nữ Nhật, rồi thần tượng Nhật đều rất xinh, mỗi người theo một kiểu rất riêng. Hồi trước ở nhà mình hay xem phim rồi coi chương trình giải trí của Nhật, đã thấy rất nhiều bạn/chị/em xinh đẹp rồi, tới lúc qua đến Nhật mới thấy ngoài đường còn nhiều bạn xinh đẹp lại ăn mặc phong cách hơn rất nhiều (T.T). Ở Nhật có mấy phố thời trang thời thượng kiểu Shibuya hay Harajuku, ra dó ngó đông ngó tây vài phút cũng thấy được cả tá bạn xinh đẹp…

Mình cũng nhận ra một điều nữa, là các bạn Nhật xinh đẹp một phần là do đẹp sẵn thôi, còn phần đa là do các bạn cố gắng rất nhiều nữa. Con gái ở đây luôn để ý đến cách người khác nhìn mình, luôn cố gắng để làm bản thân đẹp hơn. Tỉ dụ như là chuyện giảm béo này, cũng như Việt Nam, bên này coi càng gầy là càng xinh đẹp. Mình không nói là béo xấu hay sao, nhưng mình cũng thích gầy, và những bạn xung quanh mình mà thích gầy cũng đều đã từng hoặc đang quyết tâm để giữ cân. Các quán ăn, từ quán thường tới tiệm ăn nhanh rồi hàng kem, đồ ngọt đều ghi số calo trên thực đơn, rồi vào mấy cửa hàng thuốc đầy các loại thuốc giảm cân, tiêu mỡ, rồi đồ bó bụng bó chân… Chương trình tivi cũng đủ thể loại dạy tập luyện thể dục thể thao, các động tác đơn giản để cả dân văn phòng cũng có thể thực hiện…

Chuyện các bạn Nhật để ý đến vẻ ngoài này không chỉ là nhận xét của bản thân mình. Ở trường mình có chơi với một bạn người Trung Quốc mà du học ở Mỹ cũng lâu rồi, có lần bạn vừa cười vừa nói với mình lý do chính tới Nhật học là do muốn học cách yêu bản thân mình hơn một chút, hồi ở Mỹ chỉ mặc áo phông quần bò giày thể thao rồi mặt mộc các kiểu. Bạn đó qua Nhật rồi. Không phải cổ suý cho các loại chuẩn mực con gái phải dịu dàng phải mặc váy phải trang điểm phải thế này thế khác, nhưng học cách quan tâm đến bản thân mình hơn một chút cũng tốt chứ.

Ra đường ở Tokyo chắc rất khó để tìm thấy bạn nữ nào không trang điểm. Bất kỳ lúc nào ra đường cũng vậy, từ sáng sớm tới tối mịt, không ít thì nhiều không đậm thì nhạt, ai cũng trang điểm. Tới mức hồi đầu mình qua đây thấy mọi người cứ nhìn nhìn, tưởng mặt làm sao, mà hoá ra về sau mới biết đúng là mặt làm sao thật, mặt mộc quá doạ người làm giảm điểm xinh đẹp trung bình của cả khu phố (haha). Đồ trang điểm cũng phổ biến, bán khắp mọi nơi từ hàng thuốc tới cửa hàng tiện lợi, rồi đương nhiên là đủ hang trong các trung tâm thương mại, giá cả từ siêu rẻ tới siêu mắc, đủ chủng loại mẫu mã, kèm hướng dẫn xài nữa chứ. Các trường cấp 2 cấp 3 bên này đa phần đều cấm các em học sinh trang điểm đi học, nhưng mà các em ấy vẫn rất “siêu phàm”, nào là trang điểm siêu nhẹ để tránh thanh tra học đường, nào là trang điểm trong vòng 5 phút ngay sau khi ra khỏi cổng trường để chuẩn bị đi chơi. Chỉ cần một lần nhìn thấy động tác trang điểm siêu tốc hay là các hộp phấn đã dùng nhiều tới nhìn thấy đáy của các bạn Nhật bên này mới có thể thấm thía được các bạn ấy trang điểm nhiều như thế nào.

Trang điểm nhiều cũng không có gì là không tốt cả, nhất là khi nó đã trở thành thói quen của người Nhật. Hồi ở Việt Nam mình đã rất sốc khi thầy dạy tiếng Nhật của mình tỉa và vẽ lông mày hàng sáng (một cảnh tượng quá đẹp không dám nghĩ lại luôn…). (Lại) qua tới đây rồi mới nhận thấy chuyện ấy cũng không phải là lạ, các bạn đẹp trai vẫn lượn ra lượn vô mấy quầy mỹ phẩm để mua như thường, và thậm chí còn chịu chi hơn phái nữ nữa chứ. Trước có một cô Nhật mình dạy thêm, cũng hỏi mình rất ngạc nhiên là sao mình không trang điểm, ở Nhật như vậy là thất lễ với người đối diện (ơ…). Cô cũng kể là nhiều người như cô, ở nhà với chồng cũng phải trang điểm cẩn thận, lúc nào cũng phải cho chồng thấy mặt đẹp nhất của mình. Nghe thật là mệt mỏi.

Có câu nói “nhập gia tuỳ tục”, từ hồi qua đây không hiểu chính xác từ lúc nào mình cũng học thói quen trang điểm. Hồi ở Việt Nam chỉ khi dịp gì đặc biệt, hoặc đi cosplay chụp ảnh, hoặc bỗng dung rảnh thì mới lôi đồ ra bôi bôi quẹt quẹt, nhưng tới khi sang đây rồi nó thành thói quen hàng ngày. Ngày xưa mặt kinh dị mỗi lần trang điểm thấy đỡ doạ người hơn được xíu, cũng vui vui, giờ thì ngược lại, ngày nào mặt cũng trang điểm tới lúc tẩy trang thì tá hoả không nhận ra mình trong gương (ha ha…).

Hội chợ đồ cũ ở Nhật Ảnh hong liên quan gì cả, thích thì chèn thôi :”>

Thôi thì tự nhủ học cách chăm sóc mình tốt hơn, không xinh đẹp hơn ai không so sánh với ai được thì trở thành phiên bản đẹp nhất của bản thân cũng được vậy. Yêu bản thân nhiều hơn một chút, tập thay đổi cũng là một điều hay.

//Xin được kết thúc bài viết bằng 9 cách phản ứng khác nhau của các anh trai Nhật khi gặp bạn gái mặt mộc (nghe đồn đây là một dịp rất đặc biệt, hoặc rất yêu nhau hoặc muốn thử thách thì ảnh mới được ngắm mặt mộc của em, có nhiều đồng chí yêu nhau lâu lâu rồi thấy mặt mộc liền chia tay đó=)) )

1.誰ですか? Ai đấy?
2.肌の綺麗さをチェック Kiểm tra da =))
3.化粧している時より可愛い Em đáng yêu hơn cả lúc trang điểm ~
4.化粧って凄い Trang điểm hịn ghê :>
5.子どもが生まれたら大変だ Thế này đẻ con chắc đắng lắm ._.
6.何も変わらない Em hông khác gì cả ~
7.騙された Tao bị lừa rồi!!! =))
8.現実なんてこんなものか Hoá ra sự thật là đây .v.
9.すっぴんが見れて嬉しい Được thấy em một cách tự nhiên (mặt mộc) thế này anh rất vui ~
Nguồn: http://blair.jp/160710-kanojyo-suppin#6

Sự thật chắc mấy câu kiểu 1 và 5 nhiều ha ~ Để cho cuộc đời thêm tươi đẹp, xin kết bài lần 2 bằng 9 câu mà nam giới nên nói khi lần đầu tiên thấy bạn gái mình không trang điểm ~

1.すっぴんもカワイイじゃん!Không trang điểm cũng đáng yêu thế này cơ mà!
2.僕はすっぴんも好きだよ。Anh cũng thích em không trang điểm thế này nữa
3.少し印象が変わったけど、すっぴんも素敵(すてき)だね。Ấn tượng hơi khác chút, nhưng mà em thế này cũng hay đó ~
4.俺はすっぴんの方がカワイイと思うよ。Anh thấy em không trang điểm đáng yêu hơn à~ Nhưng cẩn thận ẻm sẽ hiểu nhầm là đang chê êm trang điểm xấu =)
5.すっぴんでも変わらないね。Em không trang điểm cũng chẳng khác gì nhỉ = Lại cẩn thận tập 2 ẻm sẽ hiểu nhầm ý anh là tui trang điểm hay không cũng chả có nghĩa lí gì sất hử…
6.化粧を取ると幼いね。Tẩy trang đi nhìn em trẻ con hẳn ha ~
7.肌がキレイだねー Da đẹp ghê
8.すっぴんを見せてくれて、嬉しいよ。ありがとう!Được thấy em một cách tự nhiên (mặt mộc) thế này anh rất vui, cảm ơn em!
9. だれ?(笑)失礼ですが、どちら様でしょうか?(笑)Ai vậy (cười) Thất lễ chút, xin được hỏi vị này là vị nào ạ? (cười). Nhớ là phải cười đó nha
Nguồn: https://nanapi.com/ja/598

はっぴ~

3 chuyến bay sang Nhật

Chuyện thì cũng nhiều, nên viết bắt đầu từ đâu bây giờ nhỉ. Bắt đầu với chuyện trên những chuyến bay vậy. Mình tới Nhật hồi cuối tháng 3, và mới quay lại Việt Nam hồi tháng 9 khoảng 10 ngày. Tranh thủ trong lúc còn chưa kịp quên thì viết lại vài dòng vậy.

Lần đầu tiên mình bay sang, cũng là lúc mình nhận ra mình sắp được đặt chân tới đất nước mà mình hằng mong mỏi bao lâu, nhưng không hiểu sao bản thân không có cảm giác là ước mơ thành hiện thực, không có cảm giác hạnh phúc hay gì cả, chỉ là một sự hẫng hụt, giống như đang bước trên mây vậy. (Ngày đầu tiên nhập học về, mình vẫn tưởng bản thân đang nằm mơ chứ lol.) Lần đó là bay của Korean Air và nghỉ một trạm trung chuyển ở Băng Cốc. Vẫn nhớ có mấy bác người Nhật ngồi đó đợi chuyển chuyến cùng, cũng là đi du lịch Việt Nam và đang trên đường trở về. Lần đầu tiên trong đời mình được nghe nhiều tiếng Nhật đến thế, tự dưng trong lòng thấy có chút vui vui, phải chăng là từ đây mình sẽ được sống trong không gian tràn ngập thứ ngôn ngữ mình yêu thích ấy…

Hành lý mang từ quê nhà đây :))

Chuyến đi lần này mình có bạn đồng hành, là người luôn bên cạnh mình trong thời gian ở Nhật từ đó tới giờ. Thời gian bay 8 tiếng gần như không ngủ, hai đứa nói rất nhiều chuyện, giờ nghĩ lại chỉ ngẫm được một điều, thời gian ở cạnh người mình thích thì bao lâu cũng là ngắn, còn với người không thể nói chuyện không còn chuyện để nói thì bao lâu cũng là dài.

Lần này đúng vào mùa nhập học, mùa bắt đầu làm nên đi cùng máy bay mình có rất nhiều người Việt Nam. Có mấy anh chị mặc đồ công sở, cũng có cả những bạn xếp hàng cùng mình để nhập cảnh, visa dài hạn nên phải tách hàng riêng. Mỗi người mỗi người đều mang mục đích riêng quyết tâm riêng để đến đất nước xa lạ này mà cố gắng. Còn cảm nhận của bản thân minh, là vẫn chưa hết hẫng, 8 tiếng trên máy bay cũng chỉ như một tích tắc bước qua cánh cửa thần kỳ vậy.

Không liên quan tới bay lắm nhưng cũng là hành trình đến Nhật nên để ghi lại cả ở đây vậy, hôm tới wifi không người đón không lại phải ra lấy chìa khoá vào nhà nên bắt taxi của một bác cũng lớn tuổi đầu tóc bạc phơ rồi. Lần đầu tiên ngồi ô tô ở Nhật mới thấy tốc độ xe ở Nhật kinh khủng thế nào, có cho tiền em cũng không dám lái TT. Mới đầu còn không nhận ra ở bên này đi bên trái chứ, đành rằng là biết rồi nhưng tới nơi tự mình giật mình nhận ra cũng là một trải nghiệm khó quên (tầm 1-2 tháng dầu bên này lúc nào mình cũng nhầm đi bên phải đường, nhớ ra lại lượn qua trái, quên lại lượn phải như say rượu làm bạn đi cùng phải nhắc hoài…). Ra tới nơi nhận chìa, vì nghĩ nhà cũng xa nên nhắc bác lái xe đợi xíu, hành lí tiền bạc để hết ở trên xe, trước lúc xuống xe do bản tính đa nghi hay thích đọc truyện trinh thám phá án nên chụp lại hết cả mặt bác lái xa, thẻ hành nghề, biển số xe (đương nhiên là trong im lặng haha). Nhận xong chìa khoá nhà ra tìm xe thì xe đã đi mất… ngó qua ngó lại may sao chưa lên đồn thì thấy bác hớt hải chạy lại bảo chỗ mới nãy không dừng xe được, bác dừng ở trên rồi quay lại đón, không thấy bác đâu chắc hoảng lắm hả (hoảng thì cũng có nhưng mà cháu cũng không sợ mất đồ lắm… tay còn bao bằng chứng đây *mode thám tử quèn on*). Cơ mà nghĩ lại, đợi tận nửa tiếng mà không thấy kêu chi, bác cũng tốt ghê…

À còn nhớ bác này, hồi mới sang tính làm 2 thẻ ngân hàng, nên hỏi bác xem làm thẻ ngân hàng nào thì tốt, bác đang kiểu rất nghiêm túc thì cười phá lên, bảo bác chỉ cầm tiền mặt là tiền lẻ chạy xe này thôi, còn thẻ ngân hàng rồi các kiểu chi tiêu vợ lo hết bác biết gì đâu, hình như là ngân hàng abc xyz hahahaa=))

Vậy là mình đã đến Nhật thật rồi.

Shibuya là đây ~

Rồi thời gian trôi qua cũng trôi qua, tới lúc mình quay về Việt Nam. Lần này mình về một mình, và cho dù về tới nơi cũng vẫn một mình mà thôi. Trước khi về là ngày sinh nhật đầu tiên của mình trên đất Nhật, sinh nhật đầu tiên không bánh kem, không tụ tập, không gì cả và ngay trước ngày thi. Mang tâm trạng không tốt lắm, lại bay chuyến sáng sớm nên hôm đó mặt mũi tèm nhem lăn vali ra bắt chuyến tàu sớm lúc 5 giờ kém, rồi buýt rồi đợi lên máy bay. Lúc vào phòng đợi, có hai anh chị người Việt ở đó, hai người qua đây chơi và đang trên đường về. Hai người bảo mình còn muốn quay lại Nhật nữa, còn nhiều chỗ chưa đi. Cũng rất nhiều người bảo mình là muốn sang Nhật chơi hơn là học, rồi bản thân mình cũng tìm mãi mới thấy lý do để sang đây, không biết là còn lý do để bám trụ lại đây không. Lại nghĩ.

Lần này bay gặp nhiều bão, ngồi coi lại The Intern với Zootopia mà vừa coi vừa giật mình với mấy cái thông báo, thế là quyết định nghỉ coi thì cô bên cạnh bắt chuyện với mình. Ghế hàng ba người, bên cạnh mình là hai vợ chồng người Nhật, cô ngồi sát bên còn chú ngồi ngay lối đi vẫn đang ngủ. Hai người đều đang đi làm, dồn được mấy ngày nghỉ nên dắt nhau đi Đà Nẵng chơi, thích Việt Nam lắm vì nghiện món Việt Nam ở bên này, cứ tấm tắc khoe bánh mì Việt Nam ở bên này ngon lắm, nhất định phải đi ăn (à quên nói, với người Nhật thì đặc sản Việt Nam có phở, bún chả và bánh mì, siêu nổi luôn). Nói chuyện một hồi thì cô mới biết mình là người Việt Nam, liền lôi cả quyển hướng dẫn du lịch Đà Nẵng ra khoe cô đánh dấu chỗ này chỗ này rồi nè, hỏi coi có món gì ngon không. Mình giới thiệu Đà Nẵng là thành phố đáng sống nhất nè, rồi chỉ chỗ ăn bánh tráng rồi mì Quảng, chỉ cô chú đi Hội An này, bao nhiêu là chuyện lại nhớ hồi đi Đà Nẵng, lại muốn đi rồi… Tới lúc xuống máy bay lấy hành lý ra tới ngoài rồi còn thấy cô hớt hải chạy theo sau để đưa quà cho mình… Người Nhật, đúng là rất rất rất tình cảm, rất tốt, cho dù ai nói gì cũng không thể thay đổi được sự thật ấy.

Trời xanh mây trắng ~

Chia tay hai cô chú, mình còn đang suy nghĩ xem nên đi về kiểu gì thì thấy có một bạn Nhật đang ngồi ngẩn người lật lật giở giở quyển hướng dẫn di chuyển, nghĩ cũng rảnh, về cũng một mình điện thoại lại hết pin nên liền ra bắt chuyện hỏi coi có giúp được gì không. Anh này 29-30 tuổi gì rồi, đang làm cho một công ty ở Nhật mà thấy áp lực quá nên (lại) dồn phép 2 tuần để đi khám phá Việt Nam, chỉ đặt vé khứ hồi Tokyo-Hà Nội, còn vào thành phố Hồ Chí Minh tính đi xe lửa, nghĩ lại cũng thấy ngầu ghê. Đợt nọ mới đi Cam về mình cũng được bác “hiệu trưởng” chỗ dạy thêm giới thiệu gặp một anh Nhật cũng tính đi Cam đi Thái từ TPHCM giống hành trình của mình. Hai anh này giống nhau là đều chỉ biết tiếng Nhật không biết tiếng Anh tiếng Việt gì, thế mà vẫn đi, kể cũng liều, mà cũng hay (sau kể cho người lớn nghe, các cụ cũng sốc lắm haha, người trẻ mà biết sao được).

Nhớ nhất là anh này cũng giống mình, kinh nghiệm xương máu là đi đâu chỉ cần đặt phòng là được, kế hoạch rồi sẽ đổi, cùng lắm mệt lắm chán lắm thì vẫn còn phòng mà về, chứ tới nơi mới kiếm rồi trúng mùa đông hay là phòng ảo thì mệt lắm. Thấy ảnh đặt phòng rồi, cũng có kế hoạch rồi, chẳng giúp được gì thêm (mà nghe tới đoạn này sao vẻ mình giống môi giới du lịch giới thiệu khách sạn ăn hoa hồng dữ…), thế là ngồi chỉ cho ảnh cách đi về trung tâm (ảnh đòi đi buýt cho rẻ), rồi chỉ chỗ đổi tiền. Đang mải chém gió thì tới giờ về nên phải về mất, hi vọng ảnh có một chuyến du lịch Việt Nam vui vẻ… Rồi tới lúc nào đó mình cũng phải đi du lịch Nhật theo kiểu không tính nhiều như vậy mới được.

Quãng ngày lăn lộn ở Việt Nam rồi cũng trôi qua, tới lúc mình quay lại Nhật. Lần này đồ nhờ gửi cũng nhiều, đồ mang hộ bạn cũng nhiều, rồi cả quà cho bên này, rồi tới phút chót lại ham cái hộp đẹp nên mua hộp bánh trung thu tặng thầy hướng dẫn (riêng cái hộp 1kg, vâng, riêng cái hộp… ai biểu nó đẹp mần chi…). Tổng hành lý đã vượt quá cân nặng của mình, tuy chia làm hai nhưng mà cái va ly đó mình cũng nhấc không nổi… vô cùng quan ngại về khả năng ôm được đống đó an toàn về nhà, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, tất cả đều về nhà an toàn.

Lần này mình bay đêm, nên lên máy bay là lăn ra ngủ. Ngủ lắm tới quên ăn sáng, được bạn bên cạnh gọi dậy, thế là tiện thể nói chuyện với bạn một lúc. Bạn kém mình mấy tuổi lận, đi chơi Việt Nam với trường đang quay lại để vào kỳ mới, bạn fan K8 mà nói chuyện cũng hợp, lúc về tính xin liên lạc mà rồi nghĩ chắc cũng chẳng liên lạc nên lại thôi. Lúc quay lại này cũng gặp bão, máy bay lắc lắc rồi hạ cánh sớm nửa tiếng.

Tới nơi thì tảng sáng. Hành lý nhiều, thấy hai em đồ của mình chạy trên băng chuyền rồi nhưng vần mãi mới được em va li, đành đợi thêm vòng nữa mới lấy được em thùng còn lại. Hành lý phải gọi là siêu lỉnh kỉnh, 1 va li, 1 thùng, ba lô lap + đầy sách, gối cổ, rồi lại còn xách thêm túi bánh 1kg cho thầy… Đương nhiên là đối tượng tình nghi số 1 (là mình đây) không qua khỏi bị kiểm tra đồ. Đang vần vần lần lần cái xe hành lý vừa tránh tránh như kiểu sóc vừa vần hạt dẻ về tổ vừa phải canh chừng thì một anh tay đeo băng đỏ xông ra: “Thùng này là thùng mì tôm à, trong này có đồ cấm gì không??” rồi giơ cho tờ giấy liệt kê từ hạt ngũ cốc cho tới thịt các loại cấm nhập cảnh…

Hành lý mang qua đây… 1 vali+1 thùng+gối cổ+hộp bánh trung thu 1kg =))+ ba lô trên lưng…

Thôi biết thế là đắng rồi, đằng trước còn có bạn Việt Nam nào đang phải lật ra bỏ hét xoài rồi thanh long lại, trong va li mình thì hàng gì cần cấm đều có, từ cân ruốc tình thương mến thương của má gửi, tới đám đỗ đen đỗ xanh sống chết phải mang sang vì mỗi lần nhớ lại muốn khóc về 4 tiếng đồng hồ ninh cái đỗ đen Trung Quốc mua bên này mà nó không ra thành chè cho 2 cháu nhỏ được nhờ, rồi không biết còn gi gỉ gì gi cái gì nữa không… Anh sờ nắn chán, quyết định yêu cầu bé mở vali ra cho anh coi, dù đã cố giải thích là bên trong lộn xộn lắm rồi mà anh vẫn ham… Mở ra thì ngay phía trên là mấy cái đồ nhạy cảm phút chót nhét vô tại quên, anh lật qua lật lại mấy lần không dám lục sâu hơn, đỏ hết cả tai rồi đóng vô. Tự nhủ thôi số mình còn may, lần sau có mang hàng cấm thì nhớ lấy kinh nghiệm này…

Qua rồi thì sẽ được đóng một cái dấu kiểm dịch kiểu như thế này

Tokyo lúc tới trời mưa to, mưa như chưa bao giờ được mưa (hình như lượng mưa 5x mm), (để rồi hôm sau trời nắng như chưa từng được nắng, làm mình chỉ muốn ngẩng mặt lên trời hỏi tại sao, em đã làm gì sai hả hả hả hả hiu hiu). Cắn răng bắt taxi từ trạm xe về nhà thay vì đi bộ, lại gặp ngay bạn lái xe đẹp trai :”>. Mình mệt quá nên gục gục gục gục, bạn còn hỏi thăm, nhân dịp bạn hỏi thăm liền nhờ luôn ~ thế là hồi sau lúc tới nơi bạn bê đồ lên tận cửa phòng cho, xong còn kêu cố lên, ở Tokyo vất vả lắm ~

Hơi liên quan đến chuyện bay một tí, là trước lúc lên máy bay có nhắn thầy hướng dẫn là em mang bánh sang cho thầy (nhắn lúc nửa đêm bên Nhật), sáng dậy tới nơi thì thầy đã trả lời cảm ơn, rồi còn hỏi thăm xem bay có mệt không, vừa tới nơi đọc tin nhắn thấy bao xúc động. Chuyện về thầy hướng dẫn chắc còn phải viết rất dài rất dài…

Hết rồi, Việt-Nhật Nhật-Việt có ba chuyến này thôi, nhưng chắc là từ giờ cung bay này mình còn bay nhiều ha, hi vọng mỗi lần đều có chuyện để nhớ lại, cuộc sống bớt nhàm chán là ổn rồi heng.

// Gần đây mình mới nhớ lại lý do tại sao mình lại lập trang này, là để lưu giữ lại bằng ngôn từ tất cả những gì trôi qua trong cuộc sống của mình, để mình tập diễn đạt bằng lời, học cách giao tiếp bằng từ ngữ. Tự dạy bản thân cách diễn đạt hành văn thay vì quẳng mấy mớ kiến thức trên mạng vào Evernote hay Pocket rồi không bao giờ đụng đến thì lưu trữ ở đây không phải còn tốt hơn hay sao. Mình đánh số bài viết này là (1), hi vọng sẽ còn nhiều số tiếp theo nữa lol. Mình sang Nhật cho tới bây giờ cũng phải nửa năm có lẻ rồi, bảo dài thì hẳn là chưa dài, nhưng bảo ngắn thì cũng không phải vì đã có quá nhiều chuyện xảy ra, có lẽ nhiều hơn hai mươi năm mình vật vã trên đời. Một phần là do không có nhiều thời gian để nghĩ về mọi việc khi ở Việt Nam, nên qua Nhật môi trường mới thời gian nhiều không gian suy nghâm dành cho cá nhân nhiều hơn, và quan trọng nhất là rảnh nên có nhiều khoảng riêng để suy nghĩ về nhiều chuyện, đâm ra đa sầu đa cảm hơn.

In ấn và photocopy ở Nhật: Các cửa hàng tiện lợi

Cửa hàng tiện lợi ở Nhật đúng là siêu tiện lợi, thứ gì cũng có, ngoài các đồ dùng hàng ngày từ đồ ăn tới dầu gội sữa tắm, cửa hàng tiện lợi còn cung cấp rất nhiều dịch vụ phục vụ cho cuộc sống hàng ngày ví dụ như thanh toán hoá đơn, atm, hay in ấn. Bài viết này sẽ tổng hợp thông tin in ấn và photocopy ở các cửa hàng tiện lợi ở các hệ thống siêu thị lớn.

7-11

Ở phần lớn các cửa hàng 7-11 đều có dịch vụ in ấn. Vào đây để tìm kiếm các cửa hàng có máy in ấn ở gần khu vực sinh sống (là các cửa hàng có máy copy maruchi (マルチコピー機)). 

Phần đánh dấu khung màu đen: biểu tượng cửa hàng có máy in, bên phải là liệt kê danh sách dịch vụ bằng chữ.

Ở máy này có các chức năng chính sau:

  • Photo: đen trắng B5/A4/B4/A3 10 yên; màu B5/A4/B4 50 yên, A3 80 yên. Có thể lựa chọn photo hai mặt, photo 2 mặt của thẻ các loại (thẻ sinh viên, thẻ ngoại kiều) rồi ghép vào 1 mặt,…
  • In ảnh: ảnh cỡ thường 30 yên, ảnh thẻ 200 yên. Định dạng file cho phép là Exif JPEG / JPEG / JFIF / Adobe JPEG / Exif TIFF / Tiff / BMP.
  • In qua USB, thẻ nhớ, wifi/hồng ngoại: đen trắng 10 yên; màu B5/A4/B4 50 yên, A3 80 yên. Định dạng văn bản: PDF (Ver. 1.3~1.7) / XPS(Ver. 1.0) / DocuWorks(Ver. 3~7), định dạng ảnh: JPEG / TIFF.
  • In file từ internet: đen trắng B5/A4/B4/A3 20 yên; màu B5/A4/B4 60 yên, A3 100 yên.
    • Đăng nhập qua trang web này, lập tài khoản gửi tài liệu lên thì trang web này sẽ trả về một mã có 8 chữ số, sau đó ở menu của máy copy chọn net print (ネットプリント) rồi nhập mã này vào.
    • Gửi file sử dụng ứng dụng: iOS/Android. 1 lần có thể gửi đến 60 file, mỗi file tối đa 6mb.
Thao tác trên ứng dụng iOS.
  • Scan: 1 tờ 30 yên. Định dạng trả về: PDF(Ver. 1.3) / JPEG / XPS(Ver. 1.0) / DocuWorks(XDW)(Ver. 4) / TIFF. Có thể nhận dữ liệu qua usb hoặc smartphone.
  • Fax,…

Family Mart/Circle K/Sunkus/Seicomart/Lawson

Tương tự với 7-11, Family Mart cũng cho phép người sử dụng tìm kiếm các dịch vụ cung cấp của từng cửa hàng trên website của mình, cụ thể là tại đây.

Tìm cửa hàng trên trang chủ của Family Mart.

Các dịch vụ ở máy (các chuỗi cửa hàng này như nhau)

  • Photo: đen trắng B5/A4/B4/A3 10 yên, A4 bóng 40 yên; màu B5/A4/B4 50 yên, A3 và A4 bóng 80 yên, ảnh cỡ L 80 yên, 2L (ảnh thẻ) 200 yên.
  • In PDF: đen trắng B5/A4/B4/A3 10 yên, A4 bóng 80 yên; màu B5/A4/B4 50 yên, A3 80 yên, A4 bóng 120.
  • Scan: 30 yên.
  • In qua internet: đăng ký và gửi file ở đây. Định dạng văn bản: Word, Excel, Powerpoint 2007/2010; PDF Ver.1.3/1.4/1.5/1.6/1.7. Định dạng ảnh: JPEG, PNG. Dung lượng file nhỏ hơn 10 mb, file sẽ được lưu trữ trong vòng 8 ngày kể từ ngày tải lên. Hướng dẫn cụ thể có thể xem tại đây.

Hospice là gì?

Hospice

Hospice mang nghĩa chăm sóc cuối đời, hay nơi chăm sóc cuối đời, cung cấp các dịch vụ cho những bệnh nhân mà thời gian sống còn không dài. Hospice là một danh từ mới xuất hiện gần đây, xuất phát từ tiếng Latin “hospes” nghĩa là “chăm sóc một người khách/người lạ” (từ “hospital (bệnh viện)” cũng xuất phát từ gốc latin này).

Khái niệm này nghe có vẻ tương đối mới, nhưng thật ra những nơi như vậy đã có từ rất lâu trong lịch sử rồi. Từ thời rất xưa, những người bị bệnh dịch thường không có thuốc chữa do y tế kém phát triển, nên thường bị cách ly trong các “nhà an nghỉ” đợi ngày trôi qua thần Chết tới cửa. Sau đó, có các tình nguyện viên hay người làm việc thiện tới chăm sóc, chỉ chăm sóc an ủi chứ cũng không có khả năng chữa bệnh.

Điều đầu tiên làm mục đích của hospice khác với bệnh viện là ở đây không hướng tới mục đích giúp bệnh nhân khỏi bệnh mà chỉ giúp làm giảm nhẹ cơn đau, hỗ trợ để bệnh nhân có thể trải qua những ngày cuối cùng một cách thoải mái nhất.

Vài suy nghĩ

Khi đặt tay định viết bài này, mình đã nghĩ rất lâu để xem có thể dịch từ này sang tiếng Việt như thế nào cho đúng, nhưng thực sự không tìm được, hoặc chăng thấy nghe một từ tiếng Anh đỡ thấy đau lòng hơn là đúng từ đó bằng tiếng mẹ đẻ, cảm giác như nó đang gõ vào tim vậy.

Mình vẫn nhớ mãi trước đây có một cảnh phim hay truyện gì đó về giây phút cuối đời của một nhân vật. Ở đó, người nọ sắp qua đời nhưng vẫn chưa đợi được con cái đến gặp mặt lần cuối, nên bác sĩ không ngừng xoa bóp tim ngoài lồng ngực để người đó sống được lâu thêm chút. Mình cũng không nhớ được là cuối cùng người đó có gặp được đủ người thân lần cuối không, nhưng do nguyện vọng kéo dài thêm một chút thôi đó mà người bác sĩ kia làm gẫy mấy chiếc xương sườn của bệnh nhân. Có thể chỉ là phim, nhưng sao cảm thấy giây phút cuối đời rồi còn không được thoải mái, cả đời không suôn sẻ rồi mà tới lúc ra đi vẫn không nhẹ nhàng thế có cần thiết hay không đây.

Tự dưng thấy một từ mà nhiều suy nghĩ quá >,<