Nhật ký học tiếng Nhật 0-N1 trong 2 năm

Nhật ký học tiếng Nhật từ 0-N1 

Biểu đồ trên là tóm tắt quá trình của mình với JLPT, kể từ ngày 25/5/2012 là ngày đầu tiên bước vào lớp tiếng Nhật ở Núi Trúc, bắt đầu tập viết từng chữ Hiragana, trải qua 4 kỳ thi N và cuối cùng hết duyên ở buổi coi thi kỳ tháng 12 năm 2016. 

Tất cả quá trình học của mình từ chưa biết gì tới N1 có thể chia thành 3 giai đoạn chính 0-N3, N3-N2 và N2-N1. 

Nhật ký học tiếng Nhật từ 0-N3

Cũng có rất nhiều cái duyên dẫn mình tới học tiếng Nhật, nhưng lúc đó không ngờ là sẽ gắn với tiếng này mãi để rồi đang ở Nhật như thế này. Mình không học trước khi đến lớp, nên hôm đầu vào lớp rất hoảng là các bạn trong lớp đều đã biết hết bảng kana (link post bảng chữ tiếng Nhật) mà mình chưa biết gì. Điều may mắn là Núi Trúc dạy tương đối chậm nên mình cũng không bị với mà vẫn theo kịp được, có điều học cái gì cũng phải kiên trì thì mới thành công được (bằng chứng là hồi đó học đâu như có 4-5 lớp 6A, lên tới B còn 1-2 lớp và tới cuối kỳ của lớp C thì còn nửa lớp…). 

Khoảng thời gian này thì giáo trình gần nhưduy nhất mà mình sử dụng là Minna no Nihongo, và tất cả kiến thức cũng chỉ từ đây. Mình có tập viết kanji thêm ở 2 quyển Basic kanji, nhưng các kanji trong hai quyển này đều được đề cập trong giáo trình Minna. Nếu bạn đã đọc các bài viết khác trong trang này của mình thì có thể đã nghe mình nhắc chuyện này rất nhiều lần rồi, nhưng mình xin phép được nhắc lại một lần nữa: Minna no Nihongo hay hơn mọi người tưởng rất nhiều. Mình ghi chép lại chi tiết hơn về cách mình học sử dụng giáo trình này ở đây, cũng như đã tổng hợp ngữ pháp ở đây.

Trong khoảng thời gian này mình đang học đại học năm hai và bắt đầu đi làm thêm nên thời gian học không có nhiều, ngoài thời gian lên lớp thì mỗi tuần mình dành khoảng 2 buổi, mỗi buổi 3-4 tiếng nữa để học. Tổng cộng thời gian học là ở trên lớp 10 tiếng, ở nhà (cộng cả thời gian lăn lộn lười biếng) thì khoảng 10 tiếng nữa là 20 tiếng/tuần trong vòng 1 năm. 

Nhật ký học tiếng Nhật từ N3-N2

Đây là giai đoạn mình học chăm chỉ nhất, cũng là giai đoạn duy nhất mình cảm nhận được thái độ nghiêm túc trong việc ôn thi cũng như cảm thấy bản thân có bước tiến rõ rệt trong việc học tiếng Nhật. Trước đây kỳ thi tiếng Nhật được tính theo kyuu, từ thấp nhất là 4 kyuu (tương đương N5), 3 kyuu (N4), 2 kyuu (N2) và 1 kyuu (N1), cấp thi N3 ở giữa 3 kyuu và 2 kyuu xưa. Tuy so sánh thế này cũng hơi khập khiễng vì thi kyuu cũ và thi N mới có cấu trúc đề khác nhau, nhưng có thể dễ dàng nhận thấy khoảng cách xa giữa 3 kyuu và 2 kyuu của ngày xưa. Kỳ thi N mới thêm N3 nhưng khoảng cách từ N3 tới N2 vẫn rất xa. Mình đỗ N3 điểm tương đối cao nên hồi đó cứ tiếc mãi sao không thi N2, vì hồi đó mọi người có câu nói là thi mà điểm gần tối đa một cấp là thi lên cấp trên chắc chắn đỗ. Tới lúc coi đề N2 mới thấy may mà mình đăng ký N3… vì đề N2 khó hơn N3 RẤT NHIỀU!!

Ngay lập tức mình phải đặt mục tiêu chăm chỉ hơn nếu muốn đỗ N2. N3 có thể nói là mức dành cho dân chơi nghiệp dư, thì con đường tới N2 là khởi đầu bán chuyên rồi. Mình vạch ra rất nhiều kế hoạch rồi lại bỏ do bận và liên tục trì hoãn (thời gian này mình bắt đầu đi dạy tiếng Nhật và dạy tiếng Việt cho người Nhật). Lúc này mình quyết định đăng ký lớp học N2 ở VJCC và tới giờ vẫn nghĩ đó là quyết định hoàn toàn đúng đắn. Lớp đọc và lớp nghe sử dụng nhiều giáo trình riêng, phương pháp đọc nhanh và nắm bắt cách tìm thông tin với từng dạng câu hỏi. Lớp ngữ pháp sử dụng giáo trình Shin-Kanzen, giải thích từng mẫu ngữ pháp một. Lớp từ vựng kanji là lớp không có hiệu quả với mình nhất (do lười), do thầy người Nhật dạy giải thích cũng kỹ nhưng mà (nhắc lại lần nữa, do lười) nên không thấm lắm. Quan trọng nhất là các lớp này đều rất nhiều bài tập về nhà, mà buổi sau chữa bài buổi trước nên nếu không làm đủ thì tới lớp cũng không có ý nghĩa, điều này giúp mình có động lực học hàng tuần và duy trì đều đặn hơn. 

Tuy nhiên tới đây thì kiến thức của mình bắt đầu cảm thấy hổng hơn so với mọi người, ngữ pháp thì có thể miễn cưỡng hiểu nhưng từ vựng và kanji thì quả thực gần như bằng 0 (ngoài vốn từ vựng minna thì mình không biết gì và chữ Hán thì Núi Trúc không chú trọng dạy). Mình bắt đầu bổ sung thiếu sót bằng các biện pháp hơi cực đoan (có thể tạm gọi là học tiếng Nhật theo kiểu điên), tức là thiếu đâu bổ đấy, và bằng thời gian ngắn nhất có thể. Trước hết là mình học hết toàn bộ Kanji (chỉ cố gắng nhớ mặt chữ, cách viết, âm Hán Việt và ý nghĩa cơ bản) trong 1 tháng (cách mình đã học ở đây). Sau đó mình bắt đầu học theo core2k/6k/10k, tham khảo thêm ở đây và cách mình đã học ở đây.

Nhật ký học tiếng Nhật từ N2-N1

Thời gian này mình gần như không học thêm kiến thức mới gì. Lý do một phần là điểm N2 cũng tương đối cao và thời gian ôn thi N2 đã học quá trâu, nên muốn xả hơi, phần nữa là bắt đầu vào năm cuối đại học hoàn thiện các môn, khoá luận, tìm việc, suy nghĩ sự đời, hết hứng thú với tiếng Nhật và chuyển qua các thứ tiếng khác, chia tay người yêu, nói chung là vân vân và mây mây các lý do… Tới bây giờ mình vẫn không hiểu thế lực thần bí nào đã giúp mình thi đỗ N1 hồi đó, nhưng suy tính lại có thể gom trong mấy lý do có khả năng nhất là:

– Mình đi dạy tiếng Việt cho người Nhật, tham gia các hoạt động tiếp xúc với người Nhật rất nhiều dẫn tới phải ép bản thân nói tiếng Nhật nhiều hơn. Dạy tiếng Việt cho người Nhật đều là dạy 1-1, và buổi đầu tiên đi dạy run tới mức tối hôm trước đó mình đứng trước gương cả vài tiếng đồng hồ để tập mấy câu mà mình nghĩ là sẽ dùng tới hôm sau. Thời gian đó đi dạy cũng rất xa (30-45 phút đi xe máy+gửi xe các kiểu) nên thường lúc đi và về mình sẽ nghĩ lại về các câu, xem đã nói đúng hay sai (việc này đúng là không nên, mình cũng ngã xe mấy lần vì tội vừa đi vừa nghĩ…). Mình thấy việc quan trọng nhất để thấy tiến bộ nhanh trong việc học ngoại ngữ là phải xem xét lại những gì mình đã học, cố gắng vận dụng nhiều nhất có thể và học từ những gì mình sai. Có rất nhiều tình huống mình thấy với những gì mình biết chắc chắn có thể ứng phó được, nhưng thực tế đến lúc gặp sự thì không thể nói được câu nào. Vậy nên thay vì gặp sự rồi lúng túng, mình bắt đầu tập cách tưởng tượng tình huống và nghĩ ra những câu có thể nói đối với cả hai bên, cách này luyện phản xạ tiếng Nhật rất tốt, cũng giúp cho mình cả trong phần nghe hiểu tốt hơn nữa.

– Mình đi làm thêm cho một công ty, ngồi văn phòng làm lặt vặt và thường phải dịch tài liệu Nhật-Việt, Việt-Nhật hoặc đọc tìm hiểu thông tin tiếng Nhật rất nhiều. Hai chị sếp đều rất giỏi tiếng Nhật nên hay chữa phần dịch cho mình, hồi đầu dịch ngu dịch lởm hay bị mắng nữa, nhưng mắng đúng nên không thấy tủi thân mà chỉ thấy xấu hổ phải cố hơn thôi. Mình không được học về dịch thuật, cũng không học tiếng Nhật chính quy nên mỗi lần gặp vấn đề thường không có người để hỏi, bù lại kỹ năng tra cứu và tổng hợp thông tin lên cao. Trong khoảng thời gian này phải đọc tài liệu tiếng Nhật rất nhiều, nếu có khái niệm không rõ phải tìm đọc giải thích ở các trang tiếng Nhật nên khả năng đọc bắt từ và nắm ý được nâng cao. 

– Mình xem rất nhiều phim Nhật/show Nhật/truyện Nhật. Thời gian tiếp xúc với tiếng Nhật một ngày tương đối nhiều, nên có lúc mình tư duy bằng tiếng Nhật luôn, nên cảm thấy kiến thức tiếng Nhật tiếp thu vào cũng tập trung và hệ thống hơn. 

Đương nhiên cách học ôn lên N1 thì mỗi người sẽ có một phương pháp khác nhau, vì tới cấp độ này thì mọi người đều đã có kiến thức nhất định về tiếng Nhật, cũng như có mục tiêu khác nhau của mình về việc sử dụng tiếng Nhật. Với "cách" của mình là thiên về tăng tiếp xúc với tiếng Nhật để ngấm một cách tự nhiên. Cách này thì về cơ bản là không tốn thời gian thực sự học, có thể tận hưởng việc học ngôn ngữ thông qua các hoạt động giải trí mà mình thích, vào thời điểm phù hợp với sinh hoạt của bản thân. Tuy nhiên, nhược điểm là ngữ pháp của mình đoạn N1 không vững (10 câu ngữ pháp khi đi thi sai cả 10…), ưu điểm là điểm đọc và nghe rất cao (mình thi nghe đa phần đều gần tối đa).  

Hy vọng những chia sẻ của mình có thể giúp ích phần nào trong quãng đường học tiếng Nhật của mọi người. Khi mình mới bắt đầu học tiếng Nhật cũng không nghĩ là sẽ tiến xa và gắn bó với nó đến vậy, nhưng tin mình đi, một khi bạn đã bắt đầu học tiếng Nhật và bỏ công tìm hiểu về nó, sẽ có ngày "nghiện" ngôn ngữ này giống mình thôi ;). Chúc may mắn ^__^ ~

 

Xem thêm các bài viết khác về JLPT

Chiến lược thi JLPT

Những điều cần biết về Kỳ thi năng lực tiếng Nhật JLPT

 

Bắt đầu học tiếng Nhật: bảng chữ cái tiếng Nhật

Bốn bảng chữ cái!?

Nhân chuyện này lại nhớ lại phản ứng của rất nhiều người khi biết mình học tiếng Nhật là nói: "Uầy, nghe nói tiếng Nhật khó lắm, có tận 4 bảng chữ cái lận". Cả hai vế này đều đúng, đúng là tiếng Nhật rất khó (đương nhiên độ khó của một ngôn ngữ phụ thuộc vào nhiều yếu tố, xem thêm ở đây), đúng là có bốn "kiểu chữ" có thể được sử dụng khi viết tiếng Nhật, nhưng mà cái khó của tiếng Nhật không nằm ở việc nó có 4 "bảng chữ", và cũng không phải là cả 4 "bảng chữ" đều được sử dụng với vai trò như nhau.

"Bốn bảng chữ cái" mà mọi người nhắc đến bao gồm romaji, hiragana, katakana và kanji. Tuy nhiên, romaji không phải là bảng chữ cái, mà chỉ đơn giản là các kí tự la tinh được sử dụng để ghi phiên âm tiếng Nhật, và nhiều khi chính người Nhật cũng không đọc được các ký tự này. Mình đã từng chứng kiến có bác Nhật chỉ viết được chữ A hoa chứ không viết được chữ a thường, thấy các bài báo có chữ ABC mà cũng phải phiên âm katakana lên phía trên,… Đương nhiên, đối với các bạn trẻ tuổi và những người theo học trường lớp cũng như thấy các văn bản tiếng Anh thường xuyên thì không gặp vấn đề với các ký tự la tinh, nhưng họ vẫn không thể hoàn toàn nắm bắt được ý nghĩa một văn bản viết bằng romaji (đọc thêm về romajiđây).

Thực tế khi người Nhật viết tiếng Nhật chỉ sử dụng các kí tự hiragana, katakana và kanji. Kanji không được gọi là bảng chữ cái, mà đây chỉ là các chữ Hán được người Nhật sử dụng để giản lược văn viết (thay vì biểu âm như trước thì dùng để thể hiện nghĩa, đọc thêm về kanjiđây). Một sai lầm thứ hai của người học là kêu kanji khó, và mong muốn tiếng Nhật không còn kanji… (Mình chỉ nghĩ tới đã thấy thảm hoạ rồi, lúc đó có đọc oang oang cả đoạn dài lên cũng không thể hình dung nổi nghĩa, và đúng là học từ nào chỉ biết từ đó thôi. Muốn đọc văn bản nắm nghĩa nhanh nhất định phải dựa vào kanji rồi.)

Sau khi loại trừ một vài "hiểu lầm", có thể thấy "bảng chữ cái tiếng Nhật" thực sự chỉ bao gồm hiragana và katakana (gọi chung là kana) mà thôi.

Lịch sử bảng kana 仮名

Bảng chữ cái kana là một hệ thống văn tự ký hiệu âm tiết rất quan trọng, mỗi ký tự thể hiện một âm tiết trong tiếng Nhật. Kukai 空海 (cũng được biết đến với hiệu Kobodaishi – 弘法大師), một thiền sư dưới thời Heian, được cho là người có công khởi đầu cho sự phát triển của bộ chữ này. Nguồn gốc sơ khai của bảng kana mà chúng ta sử dụng ngày nay bắt nguồn từ "Vạn diệp tập" 万葉集, là công trình tuyển tập thơ đồ sộ (20 chương) và cổ đại của Nhật Bản. Vào khoảng nửa sau của thế kỷ 6, văn hoá Trung Hoa thâm nhập vào Nhật Bản, các học giả bắt đầu tiếp xúc với chữ Hán. Thuở ban đầu chữ Hán được dạy và học để hiểu các văn bản Trung Quốc, dần dần người Nhật sử dụng chính các chữ Hán này để ghi lại tiếng Nhật trên văn bản. Các chữ Hán được sử dụng trong tập thơ "Vạn diệp tập" (tham khảo hình ảnh ở dưới) thể hiện rất rõ điều này, chữ Hán ở đây được dùng để ghi âm tiết thay vì thể hiện ý nghĩa. Cách sử dụng chữ Hán này do tập quán và thói quen nhưng không có quy định cụ thể, một chữ Hán có thể thể hiện một hoặc nhiều âm tiết hoặc các chữ Hán khác nhau có thể được sử dụng để thể hiện cùng một âm tiết. 

Hình ảnh từ tập thơ Vạn diệp tập. Nguồn: http://www.lib.u-tokyo.ac.jp/

Hiragana 平仮名 gồm 48 ký tự, được sử dụng chính cho phần cuối của từ (được gọi là okurigana – 送り仮名), sử dụng trong các tài liệu cho trẻ em hoặc viết các từ có kanji khó hoặc hiếm thấy. Hiragana còn được sử dụng để ghi phiên âm cho các chữ kanji khó hoặc các từ có cách đọc đặc biệt. Phần phiên âm này được gọi là furigana 振り仮名 (là một phần của ruby ルビ), được viết ở phía trên đối với văn bản thông thường và viết ở bên phải đối với văn bản viết theo chiều dọc). Hiragana được cho là xây dựng từ cách viết Thảo thư của các âm Hán trong bộ manyogana đã nhắc tới ở trên. Đặc điểm của chữ Hiragana là có các đường cong và không gian bao rộng. Thứ tự 5 hàng aあ, iい, uう, eえ, oお được cho là bắt nguồn từ chữ Tất-đàm (Bonji 梵字, một dạng chữ cổ của tiếng Phạn được sử dụng để ghi chép kinh phật). 

Bảng đối chiếu Hiragana và chữ Hán gốc (màu đen: hiragana, màu đỏ: chữ Hán gốc, màu da cam: chữ Hán viết theo lối Thảo thư). Nguồn: http://frytiger.com/archives/790.html

Hiragana còn được gọi là onna de 女手 do ở thời Heian, phụ nữ chỉ được dạy Hiragana và viết ghi chép tất cả đều bằng hệ chữ viết này. Một tác phẩm nổi tiếng được viết hoàn toàn bằng hiragana là Nhật ký Tosa 土佐日記, là hành trình 55 ngày từ Kyoto về Tosa của Tsurayuki 貫之, cũng là tác phẩm văn học đầu tiên dưới dạng nhật ký của Nhật. Ở thời kỳ đầu, một âm tiết có thể được ghi lại bằng nhiều ký tự hiragana khác nhau, nhưng sau này để tránh nhầm lẫn và tiện ghi chép, chính phủ Nhật Bản đã chuẩn hoá hệ chữ này vào năm 1946, thành một âm tiết tương ứng với một ký tự như những gì chúng ta học và sử dụng ngày nay.

Hình ảnh cuốn Nhật ký Tosa. Nguồn: http://kseibo.exblog.jp/14707009/

Katakana 片仮名 cũng gồm 48 ký tự, được sử dụng chủ yếu bởi đàn ông. Đặc điểm của chữ Katakana là gẫy gọn, các nét đều có góc cạnh. Chữ Katakana được xây dựng từ một phần của chữ Hán trong bộ manyogana (tham khảo hình ảnh đối chiếu ở dưới). Chữ Katakana phần lớn được sử dụng để nhấn mạnh, ghi tên riêng nước ngoài, các từ mượn từ các thứ tiếng khác ngoài Trung Quốc, ví dụ như baito バイト (làm thêm) mượn từ tiếng Đức arbeit (công việc, lao động). Ngoài ra, có rất nhiều từ thực ra có thể viết bằng kanji nhưng người Nhật vẫn sử dụng katakana để ghi chép, do cách sử dụng kanji dùng các chữ Hán khó hoặc không thường dùng, gây lẫn lộn và khó khăn trong đọc và viết, ví dụ như tên măng tây asparagus アスパラガス có thể được viết là 竜髭菜, hay tên các quốc gia ví dụ như Pháp フランス có thể được viết là 仏蘭西.

Bảng đối chiếu Katakana và chữ Hán gốc (màu đen: katakana, màu xanh: chữ Hán gốc, phần khoanh đỏ là phần được lấy ra để tạo chữ). Nguồn: http://frytiger.com/archives/797.html

Tuy nhiên, 48 âm tiết trong bảng Katakana không đủ để ghi lại các âm của tiếng nước ngoài. Một ví dụ rất đơn giản có thể thấy là Việt Nam khi phiên âm sang tiếng Nhật sẽ biến thành betonamu ベトナム do người Nhật không có âm v, và bản thân người Nhật cũng gặp khó khăn khi phát âm âm này. Tương tự với chữ v của tiếng Việt thì âm xát môi kêu (voiced labiodental fricative 有声唇歯摩擦音) còn có v của tiếng Anh, w của tiếng Đức và f của tiếng Tây Ban Nha khi du nhập vào nhật đều biến thành âm b. Gần đây người Nhật bắt đầu sử dụng ヴ để ký hiệu cho âm này thay vì chuyển sang âm b như trước đây, sử dụng đầu tiên bởi Fukuzawa Yuikichi trong Tuyển tập Fukuzawa 福澤全集緒言. Tuy nhiên các chữ vẫn thông dụng từ trước, ví dụ như betonamu ベトナム (Việt Nam) hay intabyuu インタビュー (interview – phỏng vấn), thì không thay đổi. Nhắc tới ví dụ này để có thể thấy tuy vấp phải nhiều phản đối (ví dụ như có thật sự cần thiết phải thêm âm v hay không, v.v…) nhưng tiếng Nhật vẫn không ngừng đổi mới không ngừng chuẩn hoá. 

Bắt đầu học tiếng Nhật

Việc học tiếng Nhật một cách nghiêm túc trước hết phải bắt đầu từ bảng chữ này. Đương nhiên để tiếp xúc và làm quen với ngôn ngữ thì mỗi người có nhiều cách khác nhau, như xem phim nghe nhạc,… Người Việt mình khi học tiếng Nhật không mắc phải sai lầm này, nhưng có rất nhiều bạn Tây học tiếng Nhật tới giao tiếp căn bản được rồi nhưng vẫn không biết viết kana, dẫn đến rất khó có thể tiếp tục học lên cao hơn, giống như xây nhà mà bắc cái thang đó rồi đắp luôn mái xong xây tầng 2 đó, không có căn bản sao xây được cao. Thông thường thì bảng chữ này chỉ tốn khoảng một hoặc hai tuần nếu chăm chỉ cần mẫn mỗi ngày tầm 30p, nếu tập trung thì chắc một buổi cũng xong, rồi một buổi ôn tập là có thể tự tin đi đánh vần truyện tranh rồi (truyện tranh ở Nhật tất cả các kanji đều có ghi kèm phiên âm hiragana ở cạnh – gọi là furigana). À còn một sai lầm nữa là, cũng có nhiều người hỏi mình "mới học tiếng Nhật thì chọn học bảng chữ nào là thông dụng nhất?"… Hoàn toàn không giống phồn thể giản thể của tiếng Trung, muốn học tiếng Nhật thì phải bắt đầu với cả hai bảng chữ, hiragana được sử dụng nhiều hơn nhưng không có nghĩa là có thể bỏ qua katakana, cả hai đều được sử dụng rất thông dụng và đều cần thiết như nhau. 

Đọc thêm

Mẹo viết Hiragana và Katakana đẹp

Romaji

Loạt bài về kanji 

Từ điển tiếng Nhật – Websites và Apps

Website Từ điển tiếng Nhật

Mình sử dụng tương đối nhiều website từ điển tiếng Nhật cùng lúc để tra từ, vì thông tin nhận được khác nhau phục vụ cho các mục đích khác nhau. Để phục vụ cho việc so sánh trong bài viết này mình sẽ tra tất cả các từ điển với cùng một từ 工場.

(1) Tratu của Soha

http://tratu.soha.vn/

Đây là một từ điển tương đối lớn, hầu như những từ đơn mình tra đều có, cách trình bày rõ ràng, có câu ví dụ và dịch nghĩa câu ví dụ. Ngoài từ điển Việt-Nhật Nhật-Việt còn có cả từ điển Nhật-Anh, Anh-Nhật. Điểm mạnh của từ điển này là các từ vựng chuyên ngành rất nhiều, có các cụm từ vựng hay sử dụng được phân loại rõ ràng.

Từ điển này phân rõ theo từ loại, theo cách đọc bằng màu đỏ, nghĩa màu đen, lĩnh vực màu xanh, từ chuyên ngành sẽ được tách riêng theo từng mục ở dưới.

(2) Mazii Dictionary

http://mazii.net/

Từ điển này cho phép tra Việt-Nhật (100.000 từ), Nhật-Việt (250.000 từ), Hán tự và cả ngữ pháp, mẫu câu. Điểm mạnh của từ điển này là trong khung tìm kiếm từ có thể gõ tiếng Nhật, tiếng Việt hoặc romaji đều có thể trả về kết quả từ cần tìm kiếm. Ngoài ra, bạn có thể nghe cách phát âm của từ, hay tham khảo các từ vựng liên quan tới từ mà bạn vừa tra, tuy nhiên đối với các từ vựng mở rộng thường chỉ có tiếng Anh chứ không có tiếng Việt. Nếu từ/cụm từ bạn tra không có trong từ điển, mazii sẽ tự động trả về kết quả dịch tự động.

Đây là một phần kết quả trả về khi tra từ, phía dưới là một vài từ liên quan khác, ví dụ như 染色工場,…

(3) Hán Việt từ điển

http://hvdic.thivien.net/

Tra từ điển này nhiều khi không ra nghĩa/nghĩa tiếng Trung nhưng cho cách đọc Hán Việt của từ nên dễ hình dung phần nào nghĩa và nhớ cách đọc hơn.

(4) Alc

http://www.alc.co.jp/

Đây là từ điển Anh-Nhật, Nhật-Anh. Từ điển này rất tiện dụng khi muốn tìm kiếm các cụm từ chuyên ngành bằng tiếng Anh hay tiếng Nhật, hay tìm ví dụ sử dụng trong câu.

Tìm kiếm trả về 1034 kết quả, không chỉ từ mà còn cả các cụm từ hoặc câu nên rất tiện dụng khi muốn tìm cách sử dụng từ.

(5) Weblio

http://ejje.weblio.jp/

Đây là từ điển rộng và có thể coi là đầy đủ nhất, nhưng ngược lại vì lượng thông tin quá nhiều nên cũng khó lựa chọn. Bản thân mình rất ít khi dùng từ điển này, trừ khi muốn tìm hiểu rõ hơn về một cụm từ thôi.

null

(6) Google Dịch

Dịch tự động, kết quả trả về rất nhanh nhưng thường… hơi kì, chỉ nên sử dụng khi tra từ chuyên ngành, hoặc muốn hiểu đại ý của một đoạn văn dài.

Ứng dụng trên điện thoại

(1) Jdict

Android|iOS

Ứng dụng từ điển Việt-Nhật, Nhật-Việt gọn nhẹ, nhiều từ và có thể coi là tốt nhất mà mình thấy trên appstore. Kết quả trả về là từ, cách đọc, cách phát âm, cụm từ ví dụ và giải thích, âm Hán-Việt. Từ đã tra cứu cũng có thể được lưu trữ để xem lại sau.

(2) Mazii

Android|iOS

Đây là ứng dụng phát triển từ mazii.net nên phần nghĩa và chức năng gần tương tự như website mình đã nhắc đến ở trên.

(3) imiwa?

iOS

Với ứng dụng này có thể cùng lúc tra được rất nhiều thứ tiếng cùng với các câu ví dụ kèm cách đọc (file âm thanh). Hạn chế duy nhất là dung lượng của từ điển offline quá nặng T.T.

(4) Google Dịch

Android|iOS

Chức năng của ứng dụng Google Dịch thì cũng tương tự như khi sử dụng trên máy tính, nhưng đối với điện thoại thì việc có thể dịch dựa trên nhận diện chữ viết trong hình ảnh là tiện nhất. Các ứng dụng khác đều yêu cầu "vẽ" lại chữ, nhưng Google Trans có thể dịch từ ảnh, và gần như là hoàn toàn đúng (như hình dưới).

 Ngoài ra cũng còn tương đối nhiều website/ứng dụng khác mà mình đã từng thử qua, nhưng đây là các website/ứng dụng mà mình hay sử dụng nhất ;).

Website học ngoại ngữ (1) – Luyện viết với lang-8

Lang-8

Lang-8 là một trang web theo dạng mạng xã hội giúp người tham gia luyện viết thông qua việc giúp đỡ nhau chỉnh sửa bài viết. Cụ thể hơn là, bạn có thể đăng bài bằng ngôn ngữ bạn đang học và sẽ được những người bản xứ hoặc những người cũng đang theo học ngôn ngữ đó chỉnh sửa giúp, ngược lại bạn cũng có thể giúp những người đang học các ngôn ngữ mà bạn biết chỉnh sửa câu văn của họ. Việc làm hai chiều này không chỉ là một hình thức “cho và nhận”, mà bản thân mình khi giúp người khác sửa tiếng Việt cũng giúp mình nhận ra người nước ngoài kể cả có học ngữ pháp từ vựng bao nhiêu đi chăng nữa, cho dù viết đúng ngữ pháp đúng chính tả nhưng đọc vẫn hoàn toàn nhận ra không phải người bản xứ viết, và dở nhất là nhiều khi ý muốn truyền đạt lại bị hiểu sai.

Người sáng lập ra trang web là Hỷ Dương Dương (喜洋洋), với mong muốn thành lập mạng xã hội trao đổi về ngôn ngữ từ  khi còn đang học ở Đại học Kyoto và du học ở Thượng Hải, Trung Quốc. Trang web được xây dựng đưa vào sử dụng từ năm 2007, với ý tưởng đầu tiên nảy ra khi anh học tiếng Trung (Hỷ Dương Dương sinh ra ở Trung Quốc và lớn lên ở Nhật Bản) cùng với một người bạn Trung Quốc đang học tiếng Nhật, hai người viết và trao đổi với nhau để sửa chữa. Trang web hiện nay được quản lý bởi Lang-8 Inc, với CEO Hỷ Dương Dương, đặt trụ sở tại Tokyo, Nhật Bản.

L-point

Ví dụ đây là thông tin tài khoản của mình, chỉ được lựa chọn 2 ngôn ngữ học nên mình chọn tiếng Nhật và tiếng Trung.

Trên cơ sở khuyến khích “cho và nhận”, lang-8 sử dụng hệ thống điểm “L-point”, đơn giản là bạn giúp đỡ người khác nhiều thì bạn sẽ nhận được giúp đỡ nhiều hơn, để đảm bảo người tham gia không chỉ nhận được sự giúp đỡ từ mọi người ở đây, mà bản thân mỗi người đều đóng góp phần mình trong việc giúp đỡ mọi người cùng tiến bộ trong việc học ngoại ngữ. “L-point” có thể kiếm được khi chỉnh sửa bài viết của người khác, được nhận lời cảm ơn (thank points) và được những người khác cùng chỉnh sửa bài viết đó đánh giá là tốt (native nods).
Xếp hạng theo điểm “L-point” dựa trên điểm nhận được trong vòng 3 ngày gần nhất, vậy nên càng giúp đỡ người khác nhiều, bản chỉnh sửa của bạn càng chính xác (sẽ được nhận nhiều đánh giá tốt từ người dùng khác) thì sẽ được nhận điểm “L-point” cao hơn. Khi nhận được điểm “L-point” cũng như thứ hạng cao, bài viết của bạn sẽ có khả năng được đưa lên thứ tự ưu tiên hơn, có cơ hội được nhiều người đọc và sửa chữa cho hơn. Bạn có thể xem điểm “L-point” của mình ngay tại trang thông tin cá nhân chính (xem hình), điểm L của mình là 15440, xếp hạng theo 3 ngày gần nhất là thứ 18 trong số những người học tiếng Trung và thứ 60 trong số những người học tiếng Nhật. Ở dưới thì có 3 biểu tượng lần lượt là số bài viết mình đã chữa (46), số lời cảm ơn được nhận (34) và số lượt đồng tình với chỉnh sửa của mình từ những người dùng khác (124).

 

Premium – Tài khoản trả phí

Hiện tại mình đang sử dụng tài khoản miễn phí, nhưng tài khoản trả phí cũng kèm theo rất nhiều ưu đãi hấp dẫn. Ưu tiên quan trọng nhất là các bài viết từ tài khoản trả phí sẽ được đưa lên trang đầu, ghim thứ tự ưu tiên trong một khoảng thời gian nhất định nên chắc chắn sẽ nhận dược nhiều đánh giá chỉnh sửa hơn. Tính năng quan trọng tiếp theo (làm mình cay cú rất nhiều lần và chắc sớm muộn cũng sẽ trả phí vì chức năng này thôi) là không hạn chế số lượng ngôn ngữ học (tài khoản miễn phí bị hạn chế là 2 ngôn ngữ). Ngoài ra người dùng trả phí cũng có thể chèn hình ảnh vào trong bài viết, tải bài viết cùng với các chỉnh sửa dưới dạng PDF, ẩn quảng cáo, tìm kiếm chuyên sâu hơn và chỉnh sửa hình nền.

Lợi thế và hạn chế của việc sử dụng Lang-8

Lợi thế lớn nhất của việc sử dụng Lang-8 là có thể nhận được nhận xét (miễn phí) từ những người bản xứ, và luôn luôn có những người rất tích cực sửa chữa tỉ mẩn cụ thể và giải đáp tất cả những thắc mắc mà người học có thể nghĩ ra khi học ngoại ngữ. Hiện tại thì trang web thống kê lượt người sử dụng tới 750,000 người dùng từ 190 quốc gia khác nhau và sử dụng 90 ngôn ngữ, nên đây chắc hẳn là một nguồn tài nguyên hữu ích nếu biết cách khai thác hợp lý.

Tuy nhiên, Lang-8 có rất nhiều mặt hạn chế mà mình phải xác định trước khi tham gia để tìm ra cách sử dụng công cụ này một cách hiệu quả nhất. Cũng như rất nhiều mạng xã hội khác, số lượng người dùng tiếng Trung và tiếng Nhật, cũng như số người học tiếng Anh đông một cách áp đảo (!!). Điều này rất tốt khi bạn học tiếng Trung và tiếng Nhật, ngoài ra biết tiếng Anh (có thể nhận được sửa chữa từ người nói tiếng Trung, người Nhật, ngoài ra có thể tăng điểm L-point bằng việc sửa chữa các bài viết tiếng Anh). Ngược lại, điều này sẽ thành hạn chế nếu bạn học các ngôn ngữ khác, tuy chỉ là hạn chế chứ không phải hoàn toàn khó khăn, nhưng cũng nên lưu ý về điểm này.

Ngoài ra, do tính chất miễn phí, chia sẻ dựa trên nguyên tắc “cho và nhận”, nên thường các bài viết ở đây rất ngắn, và đa phần chỉ là nhật ký, dưới 10 câu. Mình đã từng thấy có những bạn đăng bài viết IELTS lên đây, nhưng thường sẽ không được sửa chữa, hoặc sửa chữa rồi thì khi mình nhìn qua thấy cũng không hợp lý lắm. Bản thân các dạng bài viết tranh luận như ở IELTS, SAT hay GRE đều đòi hỏi người học phải có lượng kiến thức nhất định về dạng bài này, kể cả người bản xứ nhiều khi cũng không rõ cấu trúc cũng như các tiêu chí của bài viết nên cũng khó đánh giá hợp lý cách viết được. Theo ý kiến của mình, Lang-8 chỉ nên sử dụng khi muốn kiểm tra về chính tả, lỗi ngữ pháp cơ bản, hoặc muốn sử dụng ngôn ngữ giống với người bản xứ nhất trong các văn cảnh thường ngày mà thôi.

Đăng ký và cách sử dụng

lang-8
Lang-8 có liên kết với twitter và facebook nên có thể đăng ký thông qua tài khoản ở 2 mạng xã hội này.
lang-8
Sử dụng nút “Post” để đăng bài viết mới, nút “Correct” để hiển thị các bài đăng mà mình có thể sửa chữa. Ngoài ra có thể xem thêm các chức năng ở phần “More”: tìm kiếm thành viên khác, xem các bài viết gần nhất/phổ biến, xếp hạng thành viên hoặc thông tin các nhóm.
lang-8
Giao diện đăng bài: Lựa chọn ngôn ngữ viết ở “Help me with my” (chú ý phần này rất quan trọng để thông báo đúng tới người có thể sửa chữa ngôn ngữ bạn cần. Có thể thêm tiêu đề ở phần “Click to enter a title” và bắt đầu viết trong khung “Text”. Ở khung phía dưới có thể thêm dịch nghĩa phần đã viết sang tiếng mẹ đẻ để người sửa bài có thể hiểu được ý đồ của toàn bài viết. Lựa chọn chia sẻ bao gồm chỉ với người dùng lang-8, toàn bộ, chia sẻ qua twitter và facebook. Sau khi hoàn tất, lựa chọn “Publish” để đăng bài.
lang-8
Giao diện sửa bài: Lựa chọn “Correct” và gõ phần nội dung chính xác vào khung hiển thị, nếu câu văn không cần phải sửa thì chọn “Perfect”. Sau khi hoàn tất sửa chữa thì chọn “Post corrections” để đăng bài. Các phần hiển thị ở trên là

Ngoài việc sửa chữa bài theo từng câu, người dùng cũng có thể đăng các nhận xét, trao đổi để giải thích sâu hơn về phần bài viết của những người dùng khác. Lang-8 cũng cung cấp hệ thống “nhóm” hỗ trợ chia sẻ thông tin trong mạng lưới lớn hơn.

Mình mới sử dụng ứng dụng này chưa lâu, nhưng với hai ngôn ngữ mà mình học ở đây thì đều nhận được nhận xét và sửa chữa trong vòng vài giờ đồng hồ nên tương đối tiện dụng, có điều hơi lười không viết thôi… Hi vọng có thể nhờ website này mà tập được thói quen viết tốt hơn. Nếu không nghĩ ra đề tài gì để viết thì có thể tham khảo ở đâyđây. Hai trang này đưa ra 400 chủ đề để viết về tất cả các vấn đề trong cuộc sống, từ đơn giản đến phức tạp, đòi hỏi các kĩ năng khác nhau từ miêu tả, so sánh tới nghị luận nên viết hết chắc chắn là sẽ rất tốt rồi :).

Good luck ;).

 

Cách kết hợp xem phim và học ngoại ngữ (1)

hay là cách mình nguỵ biện cho việc dành nửa thời gian không ngủ ít ỏi để xem phim

Nếu có thể làm hai việc xem phim và học ngoại ngữ trong cùng một lúc thì đúng là điều tuyệt vời nhất rồi. Đương nhiên, mỗi người đều có cách học và phương pháp khác nhau, cũng sẽ hợp với các kiểu học khác nhau. Mình thấy đây là cách rất hợp với mình, nếu thấy có thể hợp với thói quen và sở thích của mình thì bạn cũng có thể thử xem sao ^^.

Vì sao nên xem phim?

Phim có rất nhiều ưu điểm hơn việc bạn nghe nhạc hay xem anime. Thật ra trước đây mình nghe nhạc nhiều hơn xem phim rất nhiều, vì trong lúc nghe nhạc mình có thể làm được việc khác, không phải tập trung phần lớn tinh thần như khi xem phim. Có một điểm đặc biệt trong lời nhạc là nhiều khi ngữ pháp và từ vựng có thể bị cố ý sử dụng không chuẩn xác, để tạo hiệu quả về giai điệu. Vậy nên không phải hoàn toàn lúc nào bạn bê nguyên một câu hát mang đủ ý nghĩa ra, viết liền lại thành một dòng sẽ tạo thành một câu có nghĩa và có thể áp dụng trong đời thường được. Xem anime cũng sẽ giúp ích rất nhiều, nhưng những văn cảnh trong anime thường được hình tượng hoá lên hơi quá, và có nhiều ngôn ngữ từ vựng mà phần lớn người Nhật không hiểu, nên dù có sử dụng cũng không thể đạt được hiệu quả giao tiếp. Trong khi đó, phim mang lại cho bạn một cái nhìn đa chiều hơn về xã hội, văn cảnh gần gũi với những câu nói mà bạn có thể bê y nguyên vào đời sống thật.

Lựa chọn phim để xem

Có cả tá phim hay ho đủ thể loại để có thể lựa chọn, mà ngoài phim cũng còn hằng hà sa số chương trình giải trí tạp kĩ, podcast, hay đơn giản là mấy video ngắn ngắn youtube cũng sẽ rất giúp ích cho việc học ngoại ngữ. Ví dụ xin được giới thiệu một kênh youtube mà mình đã đăng kí từ rất lâu rồi, của một anh Nhật tên là Hajime Shachou, lượt view cái nào cũng vài triệu và lượt đăng ký kênh cũng khoảng 3tr500k rồi. Anh này làm video ngắn, có phụ đề (bật cc để nghe), làm đủ thứ trên đời, ví như nghe đồn bỏ mentos vào coca sủi bọt thế là đi mua cả tá mentos dán quanh người rồi nhảy vô bồn đầy nước coca để thử, hoặc như cái vid dưới đây là mua tất cả nước uống có ở cửa hàng tiện lợi về, mỗi loại lấy một ít trộn vô uống thử coi có vị gì.

Giữa rất nhiều vô số kể lựa chọn ấy, hãy chọn phim nào mà mình thích (có thể tham khảo phim mình viết cảm nhận ở đây, hoặc gợi ý phim theo các thứ tiếng ở đây), thích là được. Lý tưởng nhất là phim nên có phụ đề 2 thứ tiếng (tiếng Việt và tiếng mình dự định học thông qua phim, cũng là tiếng thoại của nhân vật trong phim). Có rất nhiều nguồn để kiếm phụ đề cho phim, các bạn có thể tìm ở đây. Đương nhiên các phim được nhiều người đánh giá cao hơn thì cũng sẽ mang lại lợi ích nhất định, hoặc các phim phù hợp với khả năng của bạn cũng sẽ giúp theo dõi tiện hơn.

Những điều học được từ phim

Thứ mình muốn học được đầu tiên ở việc xem phim này không phải là luyện khả năng nghe, mà trước hết là gỡ cho mình khỏi cái rào cản ngại nghe ngôn ngữ. Lúc mình mới bắt đầu học tiếng Pháp, vì bản thân có ấn tượng không hề tốt với con người, văn hoá và nước Pháp nói chung (nhưng lúc đó lại có vài lí do thích hợp để đi học tiếng Pháp), nên mình không chủ động nghe tiếng Pháp ngoài giáo trình bao giờ. Kết quả là nghe bài nghe trong sách cũng không thông, chứ chưa nói là tới lúc giao tiếp với người bản xứ. Mục tiêu học ngoại ngữ của mình là có thể giao tiếp được bằng ngôn ngữ đích, vậy nên không thể nào chấp nhận chuyện không nghe được. Sau đó mình chợt nhận ra, ví như tiếng Nhật, mình xem rất nhiều phim nên cảm thấy văn hoá rất gần gũi thân thuộc, cũng không bị sợ nghe tiếng Nhật nữa.

Language is the road map of a culture.
It tells you where its people come from and where they are going.
‒Rita Mae Brown

Điều thứ hai cũng quan trọng không kém, như mình đã nhắc ở trên, là kéo mình lại gần hơn với con người và văn hoá của quốc gia ấy, cũng góp phần nào khẳng định lại động lực học, tại sao mình lại muốn bỏ thời gian công sức ra để học ngôn ngữ này. Mình bắt đầu nghe ngôn ngữ mình học từ lúc còn chưa biết rõ mặt bảng chữ cái của ngôn ngữ đó, chỉ đơn giản là để thử thả mình vào không gian của ngôn ngữ. Nếu bạn không hiểu văn hoá lịch sự của người Nhật, chắc cũng khó lòng hiểu được tại sao cụm từ すみません(sumimasen) có thể mang cả hai nghĩa “cảm ơn” và “xin lỗi”.

Đương nhiên không thể nhắc tới phim có thể giúp nâng cao trình độ ngoại ngữ bằng cách nâng cao rõ rệt khả năng nghe, và nếu làm đúng phương pháp thích hợp có thể giúp cải thiện cả 3 kĩ năng còn lại. Khi nghe đủ số lượng câu nhất định của một ngôn ngữ, lượng từ vựng và cách diễn đạt của bạn sẽ tăng lên đáng kể. Thậm chí còn có vài người đã phát triển và theo đuổi phương pháp học 10,000 câu. Theo Wikia (link gốc), phương pháp này đòi hỏi bạn học 10,000 câu ở ngôn ngữ đích, yêu cầu là với mỗi câu bạn phải đọc to lên bằng ngôn ngữ đích, hiểu tất cả các từ trong câu, hiểu nghĩa cả câu và chép lại câu đó. Phương pháp mà mình áp dụng cũng gần giống như thế này, chỉ là đơn giản và lượng công việc phải làm có vẻ ít hơn một chút (do lười).

Có phim rồi thì làm gì?

Thì… xem thôi.

Mục đích đầu tiên của việc xem phim đương nhiên là để xem các nhân vật thể hiện như thế nào, cốt truyện dẫn tới đâu, này kia rồi, nhưng khi mình muốn hoàn toàn học được ngôn ngữ đó, mình sẽ xem lại phần mình thích rất nhiều lần, xem tới khi nào mình nghe được tất cả các từ thì thôi. Sau đó mình sẽ xem lại một lần nữa với phụ đề ở ngôn ngữ mình đang học để kiểm tra lại xem mình đã “đoán từ” đúng hay chưa. Nghe thì có vẻ rất nhàm chán, nhưng nếu bộ phim đó bạn đã rất thích rồi, thì xem lại một vài lần sẽ càng thích hơn thôi (đừng xem quá tới mức ngán là được), hoặc chỉ xem lại các đoạn mình thích thôi. 45 phút một tập phim có thể sẽ tới gần 1000 dòng thoại, tức là bạn xem 1 bộ phim đã đạt tới ngưỡng 10,000 câu kia rồi. Đương nhiên phim sẽ có trùng lặp rất nhiều, nhưng để thấy khối lượng thoại trong phim là vô cùng nhiều, và nếu bạn có thể tận dụng được việc giải trí này giúp ích cho việc học thì quá tốt rồi.

Tóm lược lại, cần làm gì đây?

1. Chọn phim hay

2. Xem phim

3. Xem lại lần nữa

4. Ngồi căng tai nghe coi người ta nói gì

5. Xem lại lần nữa với phụ đề

6. Thấy câu nào hay thì chép lại

7. Lúc nào buồn chán nhớ lại mấy câu chép rồi ấy xong xào xáo viết tản mạn cho nguy hiểm :> Tới khi mình có thể viết được một vài câu dù là đơn giản, mình đã cảm thấy quá trình thuận lợi và tiến gần được hơn đích rất nhiều rồi, cũng có thêm động lực để tiếp tục hơn nữa.

Chúc may mắn (và vui) với phim ;).

Con đường học tiếng Nhật của mình


“Chỉ có nỗ lực liên tục – chứ không phải sức mạnh hay trí thông minh –
là chìa khóa mở ra cánh cửa khám phá tiềm năng của chúng ta”


-Winston Churchill-

Duyên nợ của mình với việc học tiếng Nhật và nước Nhật chắc cũng chỉ có thể dùng 4 chữ “nỗ lực liên tục” mà thể hiện, mình cũng không biết động lực kiên trì này có thể kéo dài được bao lâu, nhưng có lẽ quả đúng là, mình còn trẻ mà, còn trẻ thì cứ cố lên thôi.

Gần đây nhìn lại mới thấy xung quanh mình nhiều người học tiếng Nhật, nhưng hồi mình học không nhiều như vậy, có lẽ là bắt đầu thời kỳ tiếng Nhật trở nên phổ biến ở Việt Nam chăng. Lý do học thì chắc cũng như rất nhiều người khác, mình biết tới tiếng Nhật là nhờ anime, manga rồi nhạc, phim và các chương trình giải trí các loại. Mình đã thích Nhật từ cũng lâu lâu, nhưng vẫn chưa có điều gì đặc biệt thôi thúc mình phải học tiếng Nhật cả. Tất cả là nhờ một cuốn sách “Khuyến học” của Fukuzawa Yuikichi. Mình vẫn nhớ như in từng lời ở trong đó mà mỗi lần mình đọc lại lại giống như một hồi chuông cảnh tỉnh cho sự lười biếng của bản thân “Nếu không học thì không làm được gì cả” “Con người sinh ra giống nhau, nếu có khác nhau là do học thức”.

Học tiếng Nhật

Đến với văn hóa Nhật như vậy đấy, và lúc đầu thì mình là người rất lười, ngại nghĩ ngại cố gắng và chỉ ham vui nên chọn con đường dễ dàng là đăng ký đi học một lớp chính quy. Lúc đó cũng không nhiều trung tâm như bây giờ, và cuối cùng mình đã chọn học ở Núi Trúc, đơn giản là vì gần và nghe nói là có giáo viên người Nhật.

Sau này mình mới cảm thấy may mắn vì đã chọn đúng trung tâm như vậy. Bây giờ có rất rất nhiều trung tâm, mỗi trung tâm lại có phương châm dạy học khác nhau, mọi người có rất nhiều lựa chọn, nhưng nếu cho mình chọn lại, trong tất cả các trung tâm mà mình biết (có bạn bè hoặc chính bản thân dạy ở đó, biết nhiều giáo viên,…) thì cho tới bây giờ Núi Trúc vẫn là số 1 trong lòng mình.

Mình học ở Núi Trúc 3 khóa cấp tốc A, B, C, bắt đầu từ ngày 25/5/2011. Lớp này học tất cả các buổi sáng hoặc tất cả các buổi chiều tuần 5 buổi mỗi buổi vài tiếng đó mình cũng không nhớ lắm. Giáo trình sử dụng là Minna no Nihongo là giáo trình mà ai cũng biết, ai cũng học và chắc là vẫn phi thường phổ thông kể cả bây giờ. Học hết 3 khóa thì vừa vặn hết 50 bài, giữa khóa cuối khóa có kiểm tra, thời lượng học thì một nửa là người Việt dạy, một nửa là người Nhật dạy. Mình thấy ở khoảng thời gian này mình có 3 điểm lợi khi bắt đầu học tiếng Nhật. Một là được tiếp xúc với người Nhật ngay từ những ngày đầu học tiếng Nhật, nên học rất vui không áp lực, và phát âm (cũng may mắn là) đỡ í ẹ nhiều. Hai là tốc độ học cũng chậm vừa phải đủ ngấm và cũng không chậm lắm ở thời điểm đầu, mình nghe nói có nơi dạy 1 ngày 1 bài ~ 1 tháng 1 quyển nghe mà thấy đáng sợ quá… Đương nhiên lúc sau tăng tốc thì không phải vấn đề, nhưng nếu ngay từ đầu học nhanh thì sẽ rất nản. Ba là hồi đó mình đang hâm mộ một nhóm nhạc Nhật, nên thường xuyên nghe nhạc và xem chương trình giải trí (coi như luyện nghe) tiếng với tần suất khoảng vài lần 1 ngày, mỗi ngày vài tiếng… Bây giờ sang Nhật rồi còn không nghe tiếng Nhật nhiều bằng những ngày ấy… Việc nghe nhiều này giúp ích mình rất nhiều trong việc nghe hiểu nói chuyện với người Nhật cũng như thi JLPT phần nghe hiểu mà mình sẽ nói thêm ở dưới.

Các kì thi JLPT

Trong thời gian học ở Núi Trúc, mình cảm thấy học mãi cũng trôi đi, nhất định mình phải đi thi mới có động lực học tiếp được. Điều này có lẽ là điều thú tư mà mình cảm thấy mình thuận lợi học tiếng Nhật dễ dàng là nhờ liên tục đi thi (xem thêm lý do tại sao nên đăng ký thi các kì thi kiểm tra trình độ ngoại ngữ). Tháng 12/2011 mình thi đỗ N4 khi mới học hết bài 33 và tháng 7/2012 thi đỗ N3 khi mới học hết bài 48. Cho đến khi thi N3, nếu không kể phim ảnh chương trình truyền hình mình xem (xem thêm cách vừa xem phim vừa học ngoại ngữ) thì tất cả kiến thức mình có được phần lớn (tới 90%) là từ sách Minna no Nihongo (chỉ sách giáo khoa và 1 quyển nghe cùng bộ) và học ở Núi Trúc. Mình đỗ N3 tương đối cao với điểm nghe gần như tối da.

Ôn thi N3 trong 1 năm

Sau 1 năm học tiếng Nhật và nhận kết quả thi N3 đỗ rồi thì Núi Trúc lúc đó cũng không còn lớp để mình đăng ký (hồi đó sau A,B,C sẽ là 2 lớp T học giáo trình Tobira để ôn N3), nên mình lại sẵn bản tính lười đi tìm các trung tâm khác để nhảy vào một lớp nào đó coi như có người nhắc mình học (đây cũng là cách rất hay nếu bạn nào cũng lười giống mình ha ha). May mắn tiếp theo là mình được vào học ở VJCC, nơi mình gặp rất nhiều người giỏi, phải gọi là rất rất rất rất nhiều, cũng là lúc mình phát hiện ra thư viện VJCC ở Ngoại thương, thế là ngày nào học xong cũng chạy qua đó, lên ôn từ mới rồi xem báo đọc truyện.

Ôn thi từ N3 lên N2 trong 6 tháng

Tháng 12/2012 thì mình đỗ N2, kết quả cũng không tới nỗi nào nên thừa thắng xông tới tháng 7/2013 mình đăng kí thi N1 và lần này cũng may mắn là đỗ. Từ N2 lên N1 thì mình không học, cũng không ôn, đúng nghĩa là ăn ngủ và có thời gian rảnh thì ngồi xem phim Nhật thôi. Thật ra mình điểm N1 cũng không phải là quá cao, và đỗ công lớn nhất là do điểm nghe rất cao, nhưng đây chẳng phải cũng tốt sao, nghe tốt thì giao tiếp cũng đỡ vấn đề hơn, phục vụ nhu cầu xem nhảm xem phim của mình luôn. Đây cũng là thời điểm mình biết tới cụm từ polyglot và quyết tâm cải thiện phương pháp học ngoại ngữ của bản thân (buồn là thi xong rồi mới giác ngộ, nên đành áp dụng cho các ngoại ngữ khác vậy). Duyên nợ của mình với JLPT đến đây là tạm chấm dứt, 4 lần thi liên tiếp nên cảm giác cứ mỗi khi tới độ tháng 7, tháng 12 giờ long vẫn xao xuyến không thôi haha.

Thông tin về kỳ thi JLPT ~

Mình nghĩ một phần lí do mình thi được chính là điều mình đã nhắc tới ở đầu, không ngừng tiếp tục. Nếu có một lúc nào đó mình không đăng kí thi, nhất định mình sẽ dừng lại, giống kiểu đang đạp xe leo dốc vì trên đỉnh dốc có đồ ăn ngon, bỗng dưng không ai đặt đồ ăn ngon trên đó thế là buông bỏ không đạp nữa rồi rớt dốc luôn đó. Sau này cũng hơi có duyên với JLPT là được đi coi thi hồi năm ngoái. Vậy nên mình nghĩ, có động lực bắt đầu đã là một chuyện khó, có kiên trì để tiếp tục duy trì việc học đó mới là điều dẫn tới kết quả.

Viết tới đây cũng dài dài rồi nhỉ, sau vụ thi là tới hành trình vật vã của mình để tới nước Nhật, cũng có rất nhiều thăng trầm, nhiều chuyện để kể mà nếu mình đủ rảnh và muốn kể thì sẽ dần dần viết hết lại. Mình cũng sẽ viết về kinh nghiệm học tiếng Nhật của mình, và nó không giống con đường bình thường của dân tiếng Nhật lắm (tỉ dụ như vào trường khoa tiếng Nhật hay là được N4/N5 rồi đi Nhật chẳng hạn), nên hi vọng sẽ giúp ích cho các bạn ít nhiều, nếu không áp dụng được thì coi như cũng biết thêm được ở ngoài kia có một đứa dở hơi đã từng học tiếng theo kiểu như vậy (và hình như nó còn định áp dụng kiểu đấy mãi).

Hẹn gặp lại ở nhiều bài viết khác ;).

Những điều cần biết về Kỳ thi năng lực tiếng Nhật JLPT

Thông tin về Kỳ thi JLPT 

JLPT là viết tắt của Japanese-Language Proficiency Test 日本語能力試験 (Kiểm tra khả năng sử dụng tiếng Nhật) được tổ chức ở Nhật Bản và các quốc gia trên thế giới với mục đích kiểm tra trình độ tiếng Nhật.

Kỳ thi JLPT được tổ chức một năm hai lần vào ngày chủ nhật đầu tiên của tháng 7 và tháng 12 (ở một số nước và vùng thì chỉ tổ chức một lần). Ở Việt Nam có thể đăng ký thi JLPT ở Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh và Đà Nẵng. Thông tin cụ thể hơn có thể tham khảo chuyên trang về kỳ thi này của Trung tâm Giao lưu Văn hóa Nhật Bản tại Việt Nam tại địa chỉ này

Thời gian đăng ký là khoảng 3 tháng trước khi thi (hạn tháng 4 đối với kỳ thi tháng 7 và hạn tháng 9 đối với kỳ thi tháng 12), kết quả sẽ được biết sau khoảng 2 tháng và bảng điểm (cùng chứng chỉ, nếu đỗ) sẽ được cấp sau khoảng 3 tháng kể từ ngày thi. 

Các cấp độ JLPT

JLPT được phân thành 5 cấp độ từ N1 (cao cấp) tới N5 (sơ cấp), chữ N mang ý nghĩa Nihongo (tiếng Nhật) và New (mới). Hệ thống phân cấp từ N1 đến N5 này được đưa vào sử dụng từ năm 2010 thay thế cho hệ thống tính kyuu cũ (từ cao cấp tới sơ cấp là 1-kyuu, 2-kyuu, 3-kyuu, 4-kyuu). 

Cấp độCác phần thi <Thời gian thi>
N1Kiến thức ngôn ngữ(Chữ Hán・Từ vựng・Ngữ pháp)・Đọc hiểu < 110 phút >Nghe hiểu < 60 phút >
N2Kiến thức ngôn ngữ(Chữ Hán・Từ vựng・Ngữ pháp)・Đọc hiểu < 105 phút >Nghe hiểu < 50 phút >
N3 Kiến thức ngôn ngữ(Chữ Hán・Từ vựng) < 30 phút >   Kiến thức ngôn ngữ(Ngữ pháp)・Đọc hiểu  < 70 phút >   Nghe hiểu < 40 phút >
N4 Kiến thức ngôn ngữ(Chữ Hán・Từ vựng) < 30 phút >   Kiến thức ngôn ngữ(Ngữ pháp)・Đọc hiểu  < 60 phút >   Nghe hiểu < 35 phút >
N5 Kiến thức ngôn ngữ(Chữ Hán・Từ vựng) < 25 phút >   Kiến thức ngôn ngữ(Ngữ pháp)・Đọc hiểu  < 50 phút >   Nghe hiểu < 30 phút >

Nguồn: http://www.jlpt.jp/guideline/testsections.html

Mỗi phần thi tương ứng với 60 điểm, điểm tối đa là 180 điểm. Kết quả đỗ nếu không có phần nào dưới 19 điểm và trên 100 (N1), 90 (N2), 95 (N3), 90 (N4), 80 (N5). 

Thí sinh phải đăng ký dự thi đúng cấp độ mà mình mong muốn. Có thể tham khảo cách xác định mình đang ở trình độ nào cũng như dạng câu hỏi và chiến lược đối với từng cấp thi ở bài viết khác tại đây

Thông báo kết quả thi

Phần trên (N1, N2, N3向け) là mẫu thông báo điểm đối với thi N1, N2, N3, phần dưới (N4, N5向け) là mẫu thông báo điểm đối với thi N4, N5. Hai thông báo này đều có cá phần được đánh dấu ①、②、③、④、⑤、⑥ với ý nghĩa như sau:

①Phần điểm để xác định đỗ/trượt

②Tổng điểm để xác định đỗ/trượt

③Thông tin thêm về kết quả các mục nhỏ trong phần “Kiến thức ngôn ngữ”. A: chính xác trên 67%, B: chính xác từ 34% đến 67%, C: chính xác dưới 34%.

④⑤Điểm đọc và điểm nghe được ghi rõ nên không cần thêm thông tin bổ sung. 

⑥Tỉ lệ điểm đối với những người cùng dự thi và đỗ.

Một vài thông tin thêm

Chứng chỉ JLPT có giá trị vĩnh viễn, tuy nhiên có một số trường học hay cơ quan có thể yêu cầu chứng chỉ thi trong vòng 2 năm gần nhất. Trong trường hợp bị mất, chứng chỉ gốc sẽ không được cấp lại mà người nộp đơn xin lại chứng chỉ chỉ có thể nhận “Chứng chỉ xác nhận điểm thi” chứ không được nhận lại bằng gốc. 

Chúc mọi người thi tốt 🍀  ~

Polyglot là gì?

Polyglot

Một người được coi là “polyglot” nếu có khả năng sử dụng nhiều ngôn ngữ. Có thể rất nhiều người đã quen với khái niệm “bilingual – khả năng sử dụng 2 ngôn ngữ”, hay “trilingual – khả năng sử dụng 3 ngôn ngữ”, nhưng cụm từ polyglot này chắc hẳn còn xa lạ với phần lớn. Cụm từ “polyglot” được tạo thành bởi tiền tố “poly-” – mang nghĩa là “nhiều – và hậu tố “-glot” mang nghĩa “khả năng nói và viết một ngôn ngữ” bắt nguồn từ một từ tiếng Hy Lạp “glôtta” mang nghĩa “lưỡi”.

Tuy nhiên, cách mọi người định lượng về “poly” vẫn còn nhiều tranh cãi. Bao nhiêu thì là “nhiều”? Bản thân tiền tố “poly-” chỉ mang ý nghĩa “hai hoặc nhiều hơn”, nên không thể định nghĩa một cách chính xác một người phải biết bao nhiêu ngôn ngữ để có thể trở thành một “polyglot” thực sự. Ngoài ra, số lượng ngôn ngữ cũng không thể quan trọng bằng khả năng một người có thể vận dụng ngôn ngữ mình đã biết; chẳng hạn một người có thể tự hào nói mình sử dụng được 10 ngôn ngữ khác nhau, nhưng chắc chắn mức độ sử dụng được của 10 ngôn ngữ này sẽ không tương đồng. Khả năng sử dụng ngôn ngữ cũng có thể bị mai một theo thời gian, cũng như bị ảnh hưởng rất lớn từ việc học các ngôn ngữ khác. Việc duy trì được những ngôn ngữ đã học là một việc rất khó, và khả năng được công nhận là “sử dụng tốt” một ngôn ngữ cũng thay đổi theo thời gian, nên những người đam mê ngôn ngữ rất khó hay ít khi tự xác nhận khả năng của bản thân, vì chắc ai cũng vậy thôi, con người luôn luôn chú ý tới những gì mình không có hơn là những gì mình đang có trong tay.

Với người Việt Nam, có thể nói được 2 hoặc nhiều ngoại ngữ là một điều tương đối ấn tượng, nhưng đây là chuyện rất bình thường với rất nhiều vùng trên thế giới. Rất nhiều người sinh ra ở các nước châu Âu có thể sử dụng hoàn toàn tự do 3 tới 4 ngôn ngữ, vì từ lúc nhỏ họ đã có thể sử dụng 2 thứ tiếng: tiếng Anh và tiếng mẹ đẻ. Việc có thể suy nghĩ bằng 2 thứ tiếng từ lúc nhỏ chắc chắn sẽ giúp họ học một ngôn ngữ mới đơn giản hơn rất nhiều so với những người chỉ quen suy nghĩ bị giới hạn bởi cách tư duy của một thứ tiếng.

Tương tự như vậy, có lý thuyết cho rằng, với những người học ngôn ngữ một cách tích cực, và cố gắng tích luỹ và tối ưu cách học ngôn ngữ của mình qua thời gian, thì một ngôn ngữ mới họ học được sẽ tốn ít thời gian và công sức hơn. Các ngôn ngữ có nhiều nét giống nhau (về ngữ pháp, phát âm, mặt chữ), ví dụ như Anh-Đức-Pháp hay Trung-Nhật-Hàn, cũng có thể giúp người học tiếp thu nhanh hơn. Điều này cũng có nghĩa là sẽ tồn tại một thời điểm nào đó mà ngôn ngữ tiếp theo họ học sẽ hiệu quả hơn hẳn so với một người bình thường bắt đầu làm quen với một ngôn ngữ mới.

Tiến sĩ Alexander Arguelles, một nhà nghiên cứu ngôn ngữ có thể sử dụng khoảng hơn 38 ngôn ngữ với trên 93% khả năng theo thang đánh giá khả năng sử dụng ngôn ngữ, đã đưa ra một con số xác định cho polyglot là 6. Tiến sĩ cho rằng từ ngôn ngữ thứ 6, người học sẽ có một bước đột phá trong việc học ngôn ngữ dựa trên những kinh nghiệm tích luỹ từ các ngôn ngữ trước. Để thật sự sử dụng được một ngôn ngữ đòi hỏi người học phải tìm tòi và tự thay đổi mình trên suốt hành trình. Đương nhiên ai cũng có thể nhận thấy sự khác nhau giữa biết một ngôn ngữ và có thể sử dụng ngôn ngữ đó, mà vế sau yêu cầu người học tự phát triển phương pháp tiếp cận và lối tư duy khác nhau cho các hệ ngôn ngữ khác nhau.

Con đường tiến đến polyglot của mình

Cảm giác của bản thân mình khi bắt gặp cụm từ polyglot này một vài năm trước chắc cũng giống hệt như khoảnh khắc “Eureka! Tìm ra rồi!” của nhà bác học Acsimet vậy. Cụm từ này cũng gần như đã trở thành kim chỉ nam cho mình, cũng là phao cứu sinh cho mình trong vòng một vài năm trở lại đây. Nói ra thì có thể hơi buồn cười, nhưng đúng là những lúc nào buồn chán hoặc mất phương hướng, mình lại lao đầu vào học ngôn ngữ, hoặc lúc nào cảm thấy lạc lõng cô đơn, mình lại cố gắng tư duy bằng một ngôn ngữ khác, mọi chuyện có vẻ sẽ trở nên ổn hơn một chút.

Mình không chắc bây giờ có thể tự coi bản thân như thế này hay không, nhưng xuất phát điểm của mình là dân chuyên Toán, cũng đã từng có thời điểm mất ăn mất ngủ vì không giải được một bài toán khó, hay ganh đua với các bạn trong các cuộc thi chuyên chọn. Bắt đầu từ năm lớp 11 mình mới học tiếng Anh một cách nghiêm túc, và khi bắt đầu vào đại học là tiếng Nhật. Vậy nên thật sự khoảng thời gian mình dành cho ngôn ngữ không nhiều, và xuất phát điểm của mình không thực sự tốt (có rất nhiều thời điểm mình đã ước mình sinh ra trong gia đình sử dụng 2 ngôn ngữ lol), nhưng do mình thích, và mình luôn cố gắng trên con đường này, nên hi vọng không có gì là không thể. Mình sẽ luôn cố gắng để có thể hoàn thành mục tiêu polyglot trước năm 30 tuổi :). Các con số cũng chẳng mang ý nghĩa gì nhiều, nhưng có một cái đích cụ thể vẫn hơn là không ha.

Trước giờ mình chỉ coi đây là thú vui nhỏ, công cụ xả stress của bản thân thôi (cũng như việc vào game rồi chém giết xả bực vậy). Rồi một lần chia sẻ trên facebook, một anh trong danh sách bạn bè đã khuyên mình nên chia sẻ nhiều hơn, biết đâu thông tin mình chia sẻ được lại giúp ích cho người khác thì sao. Mình chợt nghĩ tới tại sao không làm blog chia sẻ nhỉ ^^

Hi vọng cụm từ “polyglot” và bài viết này có thể mang tới cảm hứng để bắt đầu hành trình học ngôn ngữ cho bất kì ai đang đọc, giống như mình đã bắt đầu con đường này một vài năm trước vậy. Mọi người có thể tìm thấy những chia sẻ kinh nghiệm mà mình đã, đang và sẽ học các ngôn ngữ này ở trang này. Thay vì nói mình đang học ngôn ngữ, mình đang cố gắng trải nghiệm rất nhiều cách khác nhau để làm chủ được một ngôn ngữ, và mục tiêu đó của mình thể hiện ở việc mình có thể giao tiếp được, đọc sách được và có một chứng chỉ ngôn ngữ để xác nhận khả năng của mình. Vậy nên, có thể nói những trải nghiệm của mình sẽ rất riêng, rất đa dạng, và mình vẫn đang trên con đường thể nghiệm nhiều phương hướng mới, nên rất vui nếu có thể nhận được bất kì góp ý và chia sẻ nào ;).

Tokyo

Một ngày mưa và rất nhiều chuyện không vui lắm 🙂