…quan trọng nữa là nghe Bruce Liu và Đặng Thái Sơn trực tiếp!!!!
Giới thiệu qua thì, Cuộc thi Piano Quốc tế Frédéric Chopin là một trong những cuộc thi piano danh giá nhất thế giới, được tổ chức tại Warsaw, Ba Lan, từ năm 1927. Đây là nơi những tài năng piano trẻ thể hiện kỹ thuật, cảm xúc và phong cách của mình với những bản nhạc kinh điển của Chopin, nổi tiếng châu Á thì là Đặng Thái Sơn, gần đây thì có Lý Vân Địch (đã bị cấm biểu diễn ở Trung Quốc do dính án mua dâm :<). Mình đã theo dõi Chopin Competition từ rất lâu, lâu đến mức nó giống như một cái mốc quen thuộc 5 năm 1 lần hơn là một sự kiện cụ thể.
Hồi bé, mình chỉ biết mang máng đây là cuộc thi piano danh giá, nơi có Đặng Thái Sơn từng đoạt giải, mãi đến năm 2021 mới theo dõi khá sát vì Covid, mọi người đều ở nhà, cuộc thi năm đó được livestream trên YouTube. Cô giáo dạy piano của mình ở Nhật cũng xem, thế là hai cô trò trao đổi suốt mùa thi, mỗi tuần gặp cô thì đều kể kể và nói giá mà đi xem được. Cô thì cổ vũ mấy thí sinh Nhật, còn mình thì cổ vũ Cateen và Bruce Liu (vô địch năm đó), mình cũng không phải dạng nghe hiểu được nhưng cách chơi của hai người này rất lạ và nhiều cảm xúc, rất có lực, cuốn hút. Năm đó, cô giáo cũng khuyến khích mình tập Chopin, mình cũng đã biểu diễn một bản Chopin, thực sự đúng là một kỷ niệm đẹp, kiểu như piano quay lại đúng chỗ của nó trong cuộc sống mình. Mình học piano từ bé, không chuyên lại kèm chuyển nhà, chuyển quốc gia nên việc tập đều duy trì một nhịp tập ổn định thì rất khó, giai đoạn mình xê dịch nhiều, lười tập, nhưng cũng không thấy ghét đàn nhưng thật cảm ơn là nó luôn nằm đó, chờ mình quay lại.
Quyết định đi thật
Lúc bắt đầu nghĩ đến chuyện đi Ba Lan xem cuộc thi, mình có tìm vé các vòng thi chính và phát hiện ra… hết sạch từ một năm trước =)) loài người thật đáng sợ. Ở Nhật thấy đặt trước cũng ghê rồi nhưng không ngờ là người Châu Âu cũng hung hãn như vậy, nhưng nói cũng đúng vì cuộc thi 5 năm 1 lần, lại toàn tài năng mới, ai cũng mong chờ. Mình còn tra rất kỹ, định rủ cả bác mình đi xem, nhưng đúng là không còn cách nào. Sau đó mới biết có concert khai mạc (concert d’inauguration), và concert của người thắng giải nhất sẽ bán vé sau. Mình nghĩ là nếu mua được thì sẽ cố đi cả hai, nhưng ưu tiên concert khai mạc vì có Bruce Liu, lại có Đặng Thái Sơn, và coi như là mở đầu của cuộc thi, rồi sau đó lại về nhà hóng cuộc thi trên YouTube vậy. Đến ngày bán vé concert khai mạc, mình hẹn giờ vào canh cả trên điện thoại và máy tính, mình canh concert khai mạc và chồng canh cái còn lại. Mua được vé concert là mình mua luôn vé máy bay và đặt khách sạn, dù vé máy bay sát ngày tăng gần gấp đôi, và cũng phải sắp xếp rất nhiều thứ mới đi được.

Cuối cùng mình mua được hai vé hàng thứ ba, chỉ có điều là… vé số 3 và số 5, cách nhau một ghế =)) Lúc bấm mua thì không nghĩ nhiều, chỉ sợ hết vé, run rẩy luống cuống thanh toán xong mới ngồi check lại, thấy số ghế mới biết đã mua được vé và cũng biết là mua hơi ngu… May là tới hôm concert thì được bác thiên thần ngồi ghế số 4 đổi chỗ cho. Nói thêm về chỗ ngồi thì ghế ngồi còn đúng hướng mình thích là cánh trái, nhìn rõ người chơi và tay (lúc nào đi nghe cũng canh mé này hehe). Hơi xu một chút là đoạn có bốn cây piano cùng lúc thì Bruce Liu và Đặng Thái Sơn lại ngồi bên tay phải, nhưng thôi, lúc solo cũng được hóng đủ rồi.
Bản concert này ở đây nhé (và có thể soi thấy hai người tụi mình mắt lấp lánh ở dàn khán giả haha).
Niềm vui để dành
Concert khai mạc thật ra không phải là những bản piano Chopin, nhưng được nghe một bản Polonaise mở đầu tại chính ở Warsaw thôi là đã thấy đủ hạnh phúc rồi hehe. Mọi thứ hùng tráng, lễ hội, giống như cả thành phố cùng hát lên trong âm nhạc.
Bruce Liu chơi bản của Saint‑Saëns, Piano Concerto No.5 “The Egyptian” . Bản này vốn dĩ được viết theo cảm hứng từ chuyến đi của ở Ai Cập, những đoạn piano lướt trên phím, kết hợp với dàn nhạc đầy màu sắc, tạo ra thứ âm thanh vừa hào nhoáng, vừa đủ cung bậc như đang đi dọc sông vậy. Mình cũng chưa nghe bản này trước, cũng không đủ trình để cảm hết, nhưng tất cả những sắc thái nghe từ tầm gần đã đủ làm mình wow và hạnh phúc lắm lắm rồi!!! Huhu nghe xong về nghe YouTube thấy không đã ghiền :(.
Cuối concert là Bach Concerto cho bốn piano. Bốn cây đàn cùng hòa vào dàn nhạc, có Bruce Liu, Đặng Thái Sơn, Yulianna Avdeeva và Garrick Ohlsson (đều là những người trong ban giám khảo). Khoảnh khắc đó thật sự rất khác: bốn người, bốn ngôn ngữ âm nhạc khác nhau, kiểu bác Garrick chơi nó cảm giác đơn giản không cần cố gắng, Yulianna thì là người chơi mà chồng mình thích, kiểu tinh tế nhiều sắc thái, bác Đặng Thái Sơn thì vẫn tinh tế, cảm giác chơi đúng hoàn hảo văn mẫu, còn Bruce Liu thì mình thích là thể hiện âm nhạc qua âm lượng rất mạnh mẽ. Nghe thực sự mỗi 10s rùng mình một lần cũng không phải nói quá, mỗi phrase đều được thể hiện rất đặc sắc.

Ra khỏi nhà hát, mình lâng lâng, hai chân nhảy tưng tưng đúng kiểu vui quá bay bay chân không chạm đất như thỏ ấy… phát điên theo đúng nghĩa đen. Lên tàu về, chắc thấy mình vẫn cười hê hê nên có hai cô chú đứng tuổi nhìn mình cũng cười cười, lúc sau, một cặp đôi trẻ quay sang mình nói rất to “Nghe đã nhỉ? Phê!!” hay gì gì đấy kiểu thế. Lúc đó mình mới nhận ra là cả ba đôi trên tàu đều đang ôm pamphlet của chương trình, một dấu hiệu nhận biết rất rõ của đồng fan haha. Mắt mọi người sáng rực, mình tin là lúc đấy mắt mình (và người chồng đáng thương bị mình lôi theo đi nghe) cũng đầy niềm vui. Vui là bạn đồng hành với mình cũng cảm thấy rất thích (và thật may mắn là cũng ủng hộ quyết định có phần ngẫu hứng của mình). Đúng là được nghe trực tiếp, ngồi gần dàn nhạc, âm thanh thật bao 360 độ quanh người, không cần hiểu không cần suy nghĩ nhiều, cảm xúc nó đập thẳng và ngấm đọng trong tim.
Những ngày ở Warsaw
Ngoài concert, chuyến đi còn rất nhiều mảnh nhỏ khác, được thăm thú Ba Lan, hít khí trời mùa đông lạnh xé người, ngắm bầu trời Warsaw.

Mình được đi thăm nơi đặt trái tim của Chopin, rồi vào bảo tàng Chopin, cảm giác giống như được bước vào thế giới của ông, rất gần, rất thật, đến lúc ra sân bay, còn được nghe nhạc Chopin (và được nghe thêm hẳn 1 tiếng do máy bay delay hic), thấy vui một cách trọn vẹn.


Nhà thờ Holy Cross Church, Nơi đặt trái tim của Chopin
Mấy thứ vụn vặt khác kể ra thì nhiều: đi bảo tàng do thái biết được rất nhiều nhưng thông tin bị quá tải, 2 vợ chồng đi mà muốn ói vì nạp quá nhèo thông tin; đi viện Copernicus thăm robot cũng vui; đi ăn đồ ăn các thứ cũng khá là ngon, cảm giác trời lạnh và hơi buồn, khách sạn đặt cũng thích, sạch sẽ, góc nhìn cửa sổ ra thành phố rất đẹp; đi lại phương tiện công cộng cũng tiện lợi (hơi dị là kiểu vé 1,5h xong quẹt QR trên tàu, lên tàu phải đi soi xem mã QR ở đâu để quẹt lol).
Sau cùng
Mình đi chuyến này với một kỳ vọng rất đơn giản: được nghe tận tai, được hít khí trời Ba Lan những ngày này. Mình đã mang được về rất nhiều, những cảm giác rung động rất thật, mang về được một niềm vui kéo dài, lúc đó mình cũng nghĩ (và bây giờ mình ngồi viết lại cũng thấy) là niềm vui này chắc đủ nuôi mình vui vài năm haha.
Vui quá là vui ~